Chương 194: Hoàn

Khi Khương Tuế mở mắt ra, cảnh tượng hoàng hôn rực rỡ, tráng lệ ấy dường như vẫn còn đọng lại nơi chân trời. Hành tinh rác vốn ít người đặt chân đến lại sở hữu cảnh sắc hùng vĩ chẳng kém gì những hành tinh du lịch nổi tiếng, chỉ là những kẻ sinh sống tại đó luôn phải tất bật ngược xuôi vì sinh kế, khách qua đường cũng vội vã lướt qua, hầu như chẳng có ai dừng lại thưởng thức.

Y ngồi trên giường thẫn thờ một hồi lâu.

Nhân loại có câu "gần nhà càng thấy lòng lo sợ", y cảm thấy câu nói này thật chí lý.

Sau khi Gracia Laplace qua đời, theo thống kê của Bộ Âu, có tổng cộng bốn trăm mười sáu thế giới nhỏ xuất hiện dữ liệu biến động bất thường. Từ lúc ban đầu tràn đầy hy vọng cho đến khi bình thản, dửng dưng như hiện tại, Khương Tuế lần đầu tiên nhận ra cảm xúc của mình hóa ra cũng có những biến chuyển rất lớn.

Nếu coi chuyến hành trình xuyên không gian này là một trò chơi rút thăm từ chiếc hộp đen, trong hộp có bốn trăm mười sáu quả cầu nhưng chỉ có duy nhất một quả màu đỏ, thì việc đến lần thứ bốn trăm mười sáu mới rút trúng nó, xét theo một góc độ nào đó, có lẽ cũng coi là một loại may mắn tương đương với việc rút trúng ngay từ lần đầu tiên.

Trước khi Khương Tuế tiến vào thế giới nhỏ này, đêm hôm trước Bộ Âu đã mất ngủ. Cô vô cùng lo lắng Khương Tuế sẽ xảy ra chuyện, bởi đây đã là thế giới cuối cùng. Nếu không tìm thấy Gracia Laplace ở đây, điều đó đồng nghĩa với việc cái chết của hắn đã được xác nhận. Con người khi mất đi hy vọng sẽ phát điên, vậy còn Thần thì sao?

Bộ Âu không biết.

Nhưng cô biết mọi lời khuyên ngăn của mình đều vô dụng, Khương Tuế sẽ không vì bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì mà thay đổi quyết định của bản thân.

Bộ Âu ngồi trong văn phòng, lòng dạ bồn chồn không yên, cô đoán chừng lúc này Khương Tuế đã rời khỏi khỏi thế giới nhỏ, nhưng cô lại nảy sinh cảm giác sợ hãi khi phải đối mặt với câu trả lời cuối cùng.

Dù trước nay luôn nhìn Gracia Laplace không thuận mắt, nhưng cô thật lòng không hy vọng hắn cứ thế biến mất vĩnh viễn giữa vũ trụ bao la này.

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, tim Bộ Âu lập tức vọt lên tận cổ họng. Tất nhiên, bản thể của cô chỉ là một con búp bê vải, dù tim có rơi ra ngoài thật thì chỉ cần nhặt lên nhét lại là xong, ngoại trừ hình ảnh hơi kinh dị một chút thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

Bộ Âu hít một hơi thật sâu, tiến lên mở cửa với vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Không ngoài dự đoán, người đứng ngoài cửa chính là Khương Tuế.

Chủ thành đã vào mùa đông, bên ngoài rất lạnh. Khương Tuế khoác một chiếc áo măng tô đen, quàng khăn len cashmere màu xám mềm mại. Không biết là do gió lạnh thổi hay vì một lý do nào đó mà Bộ Âu không dám nghĩ tới, sắc mặt y trông có chút nhợt nhạt.

"..." Tảng đá lớn trong lòng Bộ Âu rơi rầm xuống đất, đập nát trái tim cô thành trăm mảnh.

Cô cẩn thận hỏi: "Ngài vẫn ổn chứ?"

"Vẫn ổn." Giọng điệu Khương Tuế lại rất bình tĩnh, ngược lại còn quan tâm cô: "Cô bị bệnh sao? Sắc mặt trông không tốt lắm."

Bộ Âu đáp: "À, dạo này trời chuyển lạnh nên tôi hơi cảm lạnh, không sao đâu." Ngừng một chút, cô lại nói: "Tôi biết bây giờ ngài đang rất buồn, nhưng xin ngài hãy nén bi thương. Không có khó khăn nào là không thể vượt qua cả. Nếu ngài thích chó, tôi có thể sai người tuyển chọn kỹ lưỡng, béc

-giê, border collie, doberman, corgi, golden, alaska... giống nào cũng được hết!"

Khương Tuế dường như có chút hứng thú: "Cô thấy Gracia Laplace giống giống chó nào nhất?"

Bộ Âu suy nghĩ nghiêm túc, kết hợp với hình thái mô phỏng ban đầu của Gracia Laplace rồi đáp: "Doberman ạ?"

"Cũng có chút giống." Khương Tuế nói: "Chuyện nuôi chó cứ để sau hãy bàn, giờ có thể cho tôi vào trong không? Bên ngoài hơi lạnh, tôi thì không sao, nhưng hắn..."

Vừa nói, Khương Tuế vừa mở vạt áo khoác, để lộ thứ mà y vẫn luôn ôm trong lòng: "... Có lẽ sẽ bị lạnh chết mất."

Bộ Âu ngây người cúi đầu, chạm ngay phải một đôi mắt rực rỡ như hồng ngọc. Một đứa bé trông chỉ tầm năm sáu tháng tuổi đang nằm bò trong lòng Khương Tuế, nhìn cô chằm chằm.

Bộ Âu: "?"

Bộ Âu: "!?"

"Lúc tôi tỉnh dậy thì thấy hắn ở dưới gầm giường." Khương Tuế cởi áo khoác, giải thích ngắn gọn: "Hắn theo tôi rời khỏi thế giới, lẽ ra phải ở trên giường, nhưng chắc là bị tôi vô ý đạp xuống dưới rồi... Cô đừng có nghịch hắn như vậy, hiện giờ hắn rất yếu ớt, dễ bị nghịch chết lắm."

Bộ Âu nghe vậy vội vàng rụt tay lại, giả vờ như bản thân vừa rồi không hề xách ngược chân đứa bé lên nghịch ngợm.

"Sao hắn lại biến thành nhỏ xíu thế này?" Bộ Âu nằm bò bên cạnh ghế sofa, nhìn đứa bé sơ sinh với khuôn mặt lạnh lùng. Thật thần kỳ, thế mà cô lại có thể nhìn thấy biểu cảm "lạnh lùng" đầy vẻ người lớn trên mặt một đứa trẻ.

"Hắn quá suy yếu, chỉ có thể duy trì hình thái mô phỏng yếu ớt này." Khương Tuế uống một ngụm hồng trà nóng hổi, dừng một chút rồi nói: "Nếu hắn tiếp tục ở lại thế giới nhỏ, lẽ ra sẽ phục hồi tốt hơn."

Nhưng vì cảm ứng được sự hiện diện của Khương Tuế, dù là với hình thái suy yếu đến mức tùy tiện cũng có thể b*p ch*t như hiện tại, hắn vẫn muốn theo y ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!