Chương 192: (Vô Đề)

Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, nhưng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

"…… Xin lỗi, Tuế Tuế."

Kỳ Huyên nửa quỳ trước mặt y, nhìn thẳng vào đôi mắt Khương Tuế, giọng nói khàn đặc:

"Tôi không muốn làm em bị thương."

Khương Tuế đưa tay lau nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng thế nào cũng không lau sạch được.

Dù dung mạo trước mắt vẫn là bộ dáng của Kỳ Thành Húc, nhưng ngữ khí, thần thái, từng cử động lời nói của hắn, tất cả đều giống hệt Kỳ Huyên trong ký ức của Khương Tuế. Đó là người mà y quen thuộc nhất.

"Em biết, em biết mà."

Khương Tuế ôm chặt lấy hắn, nức nở nói:

"Em biết anh sẽ không làm tổn thương em."

Kỳ Huyên là b**n th**, là kẻ cố chấp điên cuồng, là một tên thần kinh không bình thường.

Nhưng Kỳ Huyên yêu y.

"Nhưng cuối cùng tôi vẫn…"

Kỳ Huyên đau đớn nói tiếp:

"Vẫn làm em bị thương. Vết thương trên lưng em… còn đau không?"

Khương Tuế theo phản xạ đưa tay chạm vào vết sẹo kia. Nó không lớn, nhưng lại giống như một con sâu xấu xí bò ngoằn ngoèo trên tấm lưng trắng mịn như ngọc của y. Ân Chiếu Ngọc từng hỏi y vết thương đó từ đâu mà có, nhưng thật ra Khương Tuế cũng không nhớ rõ. Sau khi được Kỳ Huyên nhặt về, y chưa từng chịu thêm tổn thương nào, vết thương kia xuất hiện một cách khó hiểu. Sau đó bác sĩ nói, có lẽ là khi y hành hung Kỳ Huyên, trong lúc hắn giãy giụa đã gây ra.

Nhưng Khương Tuế vẫn luôn cảm thấy lời giải thích ấy không hợp lý.

Bởi vì trong những mảnh ký ức rách nát, thưa thớt của y, đó là một trận tra tấn đơn phương đến chết.

Kỳ Huyên không hề giãy giụa.

"Không đau."

Khương Tuế theo bản năng trả lời hắn,

"Lâu rồi không đau nữa."

"Khi em bị thương, tôi thấy máu chảy ra từ miệng vết thương."

Kỳ Huyên nhắm mắt lại, nói tiếp,

"Trong khoảnh khắc đó, tôi mới tỉnh táo lại."

"Tôi biết cuối cùng mình sẽ trở thành kẻ điên giống mẹ tôi. Nhưng tôi không ngờ… ngày đó lại đến nhanh như vậy."

"Tuế Tuế, xin lỗi."

Trong giọng hắn mang theo nghẹn ngào,

"Tôi luôn nói rằng mình đang bảo vệ em, nhưng d*c v*ng sâu thẳm nhất trong lòng tôi… lại là muốn kéo em cùng xuống địa ngục."

"Cho nên khi mất lý trí, tôi mới muốn giết em, để em cùng chết với tôi."

Hắn nói khẽ, gần như là thì thầm,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!