Ân Chiếu Ngọc một kéo Lê Y ra, gân xanh nơi thái dương giật thình thịch:
"Anh làm gì vậy?!"
Lê Y nhìn hắn đầy khó hiểu:
"Không phải anh nói an toàn của Khương tiên sinh không được bảo đảm sao?"
"Anh tốt nhất đừng nói với tôi là miệng anh đã được khai quang, hôn một cái là có thể tăng thêm công lực." Ân Chiếu Ngọc giận đến bật cười, "Đạo sĩ Lê, nói thật, đến tận bây giờ tôi vẫn cho rằng anh chỉ là một kẻ giả thần giả quỷ. Những lời anh dùng để lừa người khác, ở chỗ tôi không có bất cứ tác dụng gì, bởi vì tôi là một kẻ vô thần triệt để."
Lê Y:
"Ai lại dùng miệng để khai quang?"
"Là máu đầu lưỡi." Hắn cúi mắt, giọng hơi uể oải, dường như đã mất kiên nhẫn, "Cơ thể người có hai giọt máu chí dương khi còn trẻ: một ở ngón giữa, một ở đầu lưỡi. Máu ngón giữa dương khí thịnh vượng nhất, nhưng Khương tiên sinh âm khí nhập thể, dương khí quá mạnh sẽ tổn hại thần hồn, nên tôi dùng máu đầu lưỡi, giám ngục trưởng còn gì muốn hỏi nữa không?"
Ân Chiếu Ngọc đáp:
"Tôi đã nói, tôi không tin mấy chuyện ma quỷ này."
"Nếu giám ngục trưởng từng nghe qua ma quỷ thật sự nói chuyện, anh sẽ thấy lời tôi còn êm tai chán." Lê Y hút một ngụm đá bào vị quýt, thản nhiên nói, "Hôm nay tạm như vậy. Khương tiên sinh, nhớ kỹ lời tôi vừa dặn. Chỉ cần cậu vây khốn được nó, lập tức gọi cho tôi."
Khương Tuế vẫn chưa hoàn hồn khỏi nụ hôn lạnh lẽo kia.
Môi Lê Y mang theo hương quýt thanh mát, còn thoảng chút ngọt. Y không biết đó là vị ngọt của đá bào hay của máu, rõ ràng chỉ thoáng qua trong nháy mắt, vậy mà đến giờ y vẫn cảm nhận được dư vị ngọt nhàn nhạt ấy. Lẽ nào đó thật sự là pháp thuật huyền diệu của Đạo giáo?
"Vâng." Khương Tuế gật đầu rất nghiêm túc, "Tôi sẽ."
Lê Y khẽ gật, đi được vài bước lại quay lại nhìn Ân Chiếu Ngọc:
"Giám ngục trưởng, phiền anh đưa tôi một đoạn, ở đây không bắt được xe."
Ân Chiếu Ngọc dịu giọng nói:
"Tôi muốn ở lại đây với Tuế Tuế một lúc. Hay đạo sĩ Lê tự lái xe tôi đi trước?"
Hắn đưa chìa khóa xe ra, nhưng Lê Y không nhận, mặt không biểu cảm hút thêm một ngụm đá bào:
"Tôi không có bằng lái, cũng không biết lái xe."
Ân Chiếu Ngọc: "……"
Khương Tuế khẽ đẩy hắn, nhỏ giọng nói:
"Tôi không cần anh ở lại đâu. Anh ở đây, anh ấy sẽ không ra. Anh đưa đạo sĩ Lê đi trước đi."
Ân Chiếu Ngọc cười mà như không cười:
"Vậy tôi đưa đạo sĩ Lê một đoạn."
Cuối cùng, mọi người đều rời đi, trong biệt thự chỉ còn lại một mình Khương Tuế.
Y đưa tay chạm lên môi dưới, rồi vào phòng tắm soi gương. Môi dưới của y rõ ràng hồng hào hơn trước, như thể giọt máu đầu lưỡi của Lê Y đã thấm vào làn da vậy.
Khương Tuế lặng lẽ nhìn chính mình trong gương. Quả thật là dáng vẻ bị quỷ quấn thân, quầng xanh nhạt dưới mắt vì làn da quá trắng mà càng hiện rõ, cả người uể oải tiều tụy, không biết còn tưởng y vừa được thả ra từ trại cai nghiện.
Y nhớ lại mấy hôm trước, mỗi sáng thức dậy đều thấy kem đánh răng đã được bóp sẵn. Khi đó y còn nghi mình mộng du, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ là Kỳ Huyên làm. Cả cuốn album bỗng nhiên được lấy ra khỏi két sắt cũng vậy. Nếu linh hồn Kỳ Huyên thật sự còn tồn tại trên đời này, thì những chuyện trước đây tưởng như vô lý đều có thể giải thích được.
Không biết Ân Chiếu Ngọc đã dùng cách gì, nhưng từ khi Khương Tuế ở một mình trong biệt thự, Kỳ Thành Húc không còn tìm đến nữa. Y cuối cùng cũng có thể thở phào, sống những ngày tháng chẳng khác gì mấy hôm vừa ra tù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!