Chương 12: Em có muốn đi cùng ta không?

"…Cậu nói gì?" Khương Tuế nghiêng đầu nhìn Trần Kiến Khanh, gương mặt vô cảm, giọng lạnh lùng: "Lặp lại lần nữa."

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi thôi, nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được mùi máu lạnh toát trong giọng nói ấy.

Trần Kiến Khanh đặt tay lên vai Khương Tuế, trấn an:

"Tiến sĩ, xin ngài bình tĩnh trước đã. Phòng nghiên cứu giờ hỗn loạn cả rồi, nước biển tràn ngập, tình hình cụ thể còn chưa nhìn rõ. Nhưng có thể khẳng định một điều: nhân ngư đã phá vỡ bể nước. Nó có khả năng vẫn còn ở bên trong. Vì nó quá hung hãn, chúng ta phải thận trọng tìm kiếm. Xin ngài tạm lùi về chỗ an toàn, chờ tin tức tốt, được chứ?"

Nghe đến đó, biết nhân ngư chưa rời khỏi căn cứ, sắc mặt Khương Tuế dịu đi đôi chút.

"Tôi sẽ ở ngay đây. Yên tâm, tôi sẽ không vào trong gây thêm phiền phức cho mọi người."

Trần Kiến Khanh thở dài. Biết khuyên cũng vô ích, hắn đành bỏ qua. Đúng lúc ấy, Ansel, người vừa vội vàng chạy tới với mái tóc nâu sẫm rối bời như một con sư tử bị đánh thức, nghe xong lời Khương Tuế liền chế giễu:

"Cậu đứng đây đã là phiền phức rồi."

Hắn đẩy mạnh Khương Tuế sang một bên, dặn dò:

"Đưa y đến nơi an toàn. Đừng để vị tiến sĩ mảnh mai này xảy ra chuyện, không thì cuối cùng lại quay ra trách chúng ta."

Khương Tuế cau mày, chuẩn bị mắng người, nhưng Ansel đã rút ngay khẩu súng 92 bên hông, thành thạo lên đạn, cười nhạt:

"Xem như tôi quá nhân từ, để ta vào trong giúp cậu tìm thử."

Khương Tuế không tin hắn có lòng tốt như thế, nhưng chưa kịp phản bác, đã bị Ansel mạnh tay đẩy lùi về hành lang. Lảo đảo, suýt ngã, may có Allison còn ngái ngủ kịp đỡ lấy. Ansel nghiêng đầu, trao đổi ánh mắt với Trần Kiến Khanh, cả hai gật nhẹ rồi lập tức dẫn đội tiến thẳng vào trong.

Khương Tuế mím môi, ra lệnh:

"Mở ống dẫn thoát nước, xả hết nước biển ra trước.

Ngoài ra, kiểm tra lại hệ thống giám sát, xem ai đã mở cửa phòng nghiên cứu."

Có người lập tức làm theo. Khương Tuế còn định nói thêm thì bên trong vang lên dồn dập tiếng súng, hiển nhiên đã chạm trán nhân ngư.

Allison nghe thấy tiếng súng thì hoảng sợ đến tái mặt, run giọng:

"Tiến sĩ… chúng ta rời đi thôi! Đạn không có mắt, nhỡ ngài bị thương thì sao!"

Khương Tuế chỉ khẽ đáp một tiếng, không cãi lại.

Cả hai lui về vị trí an toàn hơn. Allison hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh, rót cho Khương Tuế ly nước ấm. Lúc này cô mới nhận ra, trong cơn hoảng loạn, y chỉ xỏ vội dép lê mà chạy ra, mắt cá trắng nõn lộ ra ngoài trông thật lạnh. Cô vội tìm một chiếc áo khoác rộng choàng lên người y, rồi lo lắng hỏi:

"Tiến sĩ, ngài nói xem… bọn họ có thể bắt được nhân ngư không?"

Khương Tuế im lặng.

Lần trước bắt được Ares, thực chất chỉ là may mắn nhặt của rơi. Nó vốn đã bị thương, lại gặp một cơn lốc biển, rồi bị đạn nhân loại bắn trúng mới sa vào tay con người. Còn trong điều kiện bình thường, con người tuyệt đối không thể bắt được mãnh thú biển sâu cường đại như vậy.

Y nâng ly trong tay, bỗng hỏi:

"Aaron đâu?"

Allison ngẩn ra, lúc này mới nhớ, cả căn cứ đều bị tiếng nổ đánh thức, duy chỉ có Aaron không thấy bóng dáng.

"Có lẽ hắn ngủ say quá? Gần đây hắn mất ngủ, lại uống thuốc ngủ… hôm nay còn là ngày giỗ bạn gái hắn."

Khương Tuế chỉ thuận miệng hỏi, không để tâm, liền rũ mắt uống nước ấm. Làn hơi nóng từ ly nước mới từ từ xua đi cơn lạnh căng cứng nơi tứ chi y.

Gần như toàn bộ đội an ninh đã xuất hiện. Tiếng súng vang dội khắp nơi, dữ dội đến mức khiến ai nghe cũng rợn người. Nửa tiếng trôi qua, tiếng súng vẫn chưa dứt. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để hình dung nhân ngư khủng khiếp đến mức nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!