Vu Cầm nghe thấy động tĩnh sau màn gấm, nàng ta nhanh tay vén màn lên, người hầu đang giúp Ninh Mật Đường rửa mặt, khi nàng ngồi xuống mới chậm rãi nói: "Cô nương, nghe được tin tức trêи triều, đã gần mười ngày Hoàng thượng không lên triều sớm."
Ninh Mật Đường hơi sửng sốt, "Có nghe được nguyên nhân không?"
Vu Cầm hạ tông giọng xuống thấp nhất có thể, chần chờ rồi mới nói ra: "Nghe là… Hình như Hoàng thượng sinh bệnh." Những việc này vốn là các nàng không nên nghe, nhưng cô nương nhà mình hai năm trước lại có tình cảm với Hoàng Thượng như bị ma nhập, không lúc nào không chú ý đến tin tức về vị kia.
Đáng tiếc là Hoàng thượng lại ban thánh chỉ, trong vòng ba năm sẽ không nạp phi, nếu không với sắc đẹp của cô nương trong nhà, nhất định có thể như nguyện ý ở bên Quân vương, nhận mọi sủng ái.
Ninh Mật Đường rũ mi mắt, ánh mắt long lanh bị che khuất, nàng im lặng không nói gì.
"Cô nương, tin này cũng chưa chắc là sự thật."
"Tin đồn vô căn cứ tất có nguyên nhân." Ninh Mật Đường nhanh chóng viết lên giấy, "Ngươi tìm người giao phong thư này cho Thái thần y."
"Vâng thưa cô nương." Vu Cầm nhận lấy, muốn nói lại thôi.
Sóng mắt Ninh Mật Đường lưu chuyển, nhìn nàng ta một cái, "Còn việc gì sao?"
Vu Cầm khựng lại, hầu hạ cô nương đã nhiều năm rồi mà nàng ta vẫn bị vẻ đẹp kinh diễm của cô nương làm ngây người.
Đầu Vui Cầm cúi thấp hơn, nàng ta bẩm báo đúng sự thật: "Cô nương, hôm nay Tim Tú tới Lệ Đường Viên của chúng ta tìm cô nương để bỏ đi bản vẽ. Vốn đã thiêu hủy nhưng lại bị Tim Tú cản người chặn đường, nàng ta lấy đi bài thơ hôm trước cô nương làm ra." Vu Cầm rất khó chịu, nhất định là nhị cô nương muốn lấy bài thơ của cô nương nhà nàng ta hòng thay thế người, muốn cướp đi dành hiệu tài nữ đệ nhất.
Nàng ta nửa đầu, nhìn thoáng qua Ninh Mật Đường đứng cạnh bàn gỗ tử đàn, người mặc váy dài thu gọn eo, sóng mắt như ánh hoa sao, môi phấn đào, răng trắng màu tóc dài đen quét qua màn khoác sau người, càng thêm thanh lệ tuyệt sắc. Mọi người chỉ biết phủ Thừa Tướng có nhị cô nương xinh đẹp nhất kinh thành, tài trí hơn người lại không biết đại cô nương mới là người chân chính khuynh thành khuynh quốc, học thức uyên bác.
Ninh Mật Đường nghe những lời này mà nét mặt không hề dao động, chuyện đi tới nước này nàng cũng mặc kệ, không đáng để nàng để ý tới, nhưng cũng không thể để một nha hoàn nhỏ bé có thể vả mặt nàng được, "Ngươi truyền lời đến cho nhị cô nương, nếu nàng ấy còn muốn giữ danh hiệu tài nữ, thì trông coi người của mình cho tốt, nếu không, ta không ngại xé rách mặt nạ của nàng ta đâu."
Vu Cầm hiểu, cô nương thường quan tâm chú ý đến chuyện của Hoàng Thượng, nhưng những điều khác cũng biết, nếu thật sự để cô nương giận lên, thủ đoạn chắc chắn sẽ rất quyết đoán, căn bản là không cho người ta kịp đánh trả.
…..
Hương trong lư hương lượn lờ, mùi trầm hương tản ra vị cam ngọt làm tâm hồn người ta thoải mái.
Mạc Hoài mặc thường phục thêu rồng của Hoàng đế, một tay chống trán, một tay đặt lên quân cờ, dáng người cao lớn thả lỏng đầy lười biếng, tư thái của hắn hàn nhã ngồi cạnh cửa sổ, tư thái tùy ý lại không thắng được khí chất thanh nhã ung dung đã có từ khi sinh ra.
Thái Chi Di cung kính cong eo, chờ nhận được lời đáp. Dù cho vị này không nói một lời, Thiên tử bức phải đến thì hắn cũng không dám qua loa lấy lệ.
Quân cờ bạch ngọc dừng trêи bàn cờ, phát ra một tiếng vang dễ nghe.
Mạc Hoài nhấc mi mắt lên, gương mặt tái nhợt tuấn tú không có biểu cảm gì, hắn nhìn về phía Thái Chi Di, "Ngươi đã vì Trẫm mà đến, vậy kết quả thế nào?"
Thái Chi Di âm trầm lại khϊế͙p͙ sợ, châm chước rồi mới sửa sang lại ngôn từ, sau đó mới nói ra, "Bẩm Hoàng Thượng, độc trêи người của người đã xâm nhập vào gan phổi, năm sáu phần trong phổi đã hoàn toàn bị ăn mòn…"
Mạc Hoài thu lại một quân cờ đen, "Nói đúng sự thật cho Trẫm, còn bao nhiêu thời gian?"
Thái Chi Di cái cúi eo thấp hơn, "Không đến bảy ngày."
Khe cửa chạm rỗng được ánh mặt trời xuyên qua, dừng trêи bả vai Mạc Hoài, tạo nên bóng đen đổ dài, mắt đen sâu thẳm của hắn lập lòe ánh sáng, "Với y thuật của ngươi cũng không có cách nào sao?"
Thái Chi Di rũ mắt, "Gần đây thảo dân biết được một phương thuốc cổ truyền, hiệu quả thế nào không thể biết rõ, Hoàng Thượng cao quý, ngàn vạn lần không nên nếm thử."
Mạc Hoài trầm mặc, "Trẫm là người sắp chết."
"Hoàng Thượng…" Thái Chi Di không dám nói bừa, một hồi lâu sai mới chần chờ: "Hoàng Thượng bây giờ cần tìm nữ tử có mệnh phượng rồi tiến hành thay máu, thay máu xong sẽ tiến vào tình trạng chết giả, vô khí vô tức, chỉ cần chờ đợi tỉnh. Phương thức này hơi kỳ lạ, chưa được thử nên không biết hiệu quả thế nào, hơn tùy cũng tùy theo tình trạng nên không xác định được."
"Nữ tử có mệnh phượng?"
Mạc Hoài nghe xong, đường con sườn mặt không thay đổi, không vui không buồn, hắn chỉ cười nhạt, "Trẫm đã đường cùng rồi, có gì mà không nếm thử được chứ? Nữ tử có mệnh phượng, ta sẽ phái người tìm."
Thái Chi Di hiểu ý của Hoàng Thượng, "Hoàng Thượng yên tâm, thảo dân sẽ chuẩn bị tốt những gì còn lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!