Tia chớp màu bạc xẹt qua phía chân trời,
theo sát sau là tiếng sấm rung chuyển bầu trời, cơn mưa to đột ngột ào
tới ập xuống Metropolis.
Amy ôm Eden bé nhỏ cố gắng dỗ dành, bất
đắc dĩ bên ngoài tiếng ồn quá lớn, nhóc con kia bị dọa làm cách nào cũng không chịu ngừng khóc.
"Làm sao bây giờ? Cơn mưa chết tiệt này
khi nào thì dừng đây?!!" Amy bất đắc dĩ nhìn sang Clark bên cạnh, hy
vọng anh nghĩ ra cách nào đó.
Clark ngẫm nghĩ, lấy trong tủ quần áo ra
bông bịt tai của Amy dùng vào mùa đông đeo vào tai con trai. Có lẽ vì
tiếng ồn nhỏ đi, cũng có lẽ vì sự dỗ dành của bố mẹ, bé con dần dần
không lớn tiếng quấy khóc nữa, con mắt ngập nước khóc đỏ ửng, cái miệng
nhỏ nhắn nhếch nhếch, trông đáng thương vô cùng.
"Không sao đâu không sao đâu, con ngoan
đừng khóc nữa nhe.." Clark cầm khăn bông dành riêng cho trẻ em thấm nước mắt trên mặt bé, uhm.. có lẽ là cả nước mũi nữa.
"Xem ra đêm nay chúng ta đừng mong được
ngủ." Amy nhét con trai vào tay Clark, bất đắc dĩ duỗi thắt lưng, Eden
còn nhỏ, lại rất quấn người lớn, lúc này bị giông tố làm bừng tỉnh, từ
sau nửa đêm có lẽ Metropolis sẽ không được yên tĩnh, cho nên cần có
người chăm sóc bé.
"Anh trông là được rồi, em mệt mỏi cứ ngủ tiếp đi." Clark nhìn thân hình Amy sau khi sinh dần dần phục hồi lại
các đường cong như cũ, hai mắt lấp lóe sáng, nhịn không được nuốt nước
miếng, liều mạng nhắc mình nhớ hiện giờ con trai đang khó chịu, mình
phải chăm sóc con không được xằng bậy.
Chờ ngày mai để mẹ đem Eden về chỗ bà ở mấy ngày.
"Vậy em nghỉ một chút, nếu anh mệt thì
gọi em dậy nhé." Amy bò lên giường, lo lắng dặn, "Nếu Eden đói thì phải
gọi em, đừng cho con uống sữa bột." Sữa bột Tam Lộc ở thế kỷ 21 thực sự
khiến cô sợ hãi, kiên quyết không cho con trai uống sữa bột trẻ em, dân
buôn bán từ xưa đến nay chỉ quan tâm đến lợi nhuận, ai biết được thời
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!