Chương 61: (Vô Đề)

Sinh xong Eden, ngày hôm sau, một đám

đông người tới bệnh viện thăm Amy, thuận tiện xem nhóc con đáng yêu kia, Jenny ầm ĩ muốn làm mẹ nuôi của Eden, sau khi bàn bạc, Amy và Clark

đồng ý.

Đại diện của tòa soạn báo là người quen cũ, Lois, Jim và Kate.

Lois và Jim đến xem hai mẹ con một lát, trò chuyện hỏi han vài câu rồi đi luôn, còn Kate thì ở lại.

Từ lần trước Amy nhắc nhở Kate, biết được người đàn ông kim cương độc thân kia cực kỳ thích nóng bỏng quyến rũ,

Kate và đối phương phát triển rất thuận lợi, vì vậy Kate rất cảm tạ Amy, biết tin cô sinh con, liền chạy tới xem, còn mang đến một đống lớn

thuốc bổ và quần áo, đồ dùng, đồ chơi cho trẻ em..

"Thật vui vì cô tới thăm tôi, ở bệnh viện thật sự chán khủng khiếp, bọn họ không cho tôi xuống giường, tôi sắp

buồn bực muốn chết rồi." Amy ôm Eden bé nhỏ, cười cười than thở.

"Nếu cô thấy buồn bực quá, có thời gian

tối sẽ tới đây chơi nữa. Đây là Eden sao? Trông đáng yêu quá, tôi có thể bế một chút được không?" Kate hiếu kỳ nhìn nhóc con trong lòng Amy, vì

muốn tiến tới một cuộc đời mới, khó có dịp cô nàng không xịt nước hoa,

trang phục công sở cũng đơn giản già dặn mà không mất đi khêu gợi – từ

sau khi xác định quan hệ với Jon, cô nàng thường trang điểm không quá

táo bạo, nhưng lại càng thêm hấp dẫn, kiểu quyến rũ cấm dục luôn luôn

khiến kẻ khác khó có thể cưỡng lại.

"Tất nhiên rồi." Amy trao Eden cho Kate, vừa chỉ cho cô nàng nên bế thế nào để nhóc con kia không khó chịu.

Bé con nhỏ xíu luôn có thể khiến trái tim trở nên mềm mại, Kate nhìn nhóc con trong lòng, cảm thán: "Không biết

baby tương lai của tôi có đáng yêu thế này không nữa."

"Nhất định sẽ như vậy rồi." Trong mắt mỗi người mẹ, đứa con của mình luôn luôn là tuyệt vời nhất. "Cô và ông Jon

sắp kết hôn sao?"

Kate trả lại bé con cho cô, trên ngón tay bàn tay trái là nhẫn kim cương sáng lóng lánh. "Anh ấy cầu hôn tôi, mẹ

anh ấy muốn chúng tôi nhanh chóng kết hôn, dù sao tuổi của cả hai đều

không còn nhỏ nữa."

Amy nhớ Clark từng nói qua, Kate và ông

ta bằng tuổi, cô hiểu rõ, gật đầu: "Tôi đây chúc mừng cô trước. Hai

người đã định thời gian chưa? Tới lúc đó nhất định phải mời chúng tôi

đấy."

"Tất nhiên rồi, sao có thể thiếu các bạn được chứ?!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!