Chương 5: (Vô Đề)

Chương trình học của NYU không phải quá khó, nhưng đối với sinh viên chuyển trường như Amy mà nói, phải đuổi kịp tiến độ học ở đây vẫn gặp chút khó khăn – cách giáo dục của mỗi trường học đều giống nhau , dù trước đây hay hiện tại, nhưng Amy chẳng phải thiên tài gì, chỉ có thể cố gắng để khắc phục lại sự chênh lệch này.

Sau khi xong ba tiết học buổi sáng , buổi chiều không có giờ, Amy thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ăn một chút đó gì rồi đến thư viện giết thời gian.

Ở trong thư viện, Amy thuận tay cầm một tờ Nhật báo Hành tinh, nhìn thấy bài viết về tên lửa "Sứ giả" phát nổ lần nữa, cô mới nhớ lại mình đã quên cái gì – nhà khoa học già yêu thương con gái – Amy nhớ rõ nhà khoa học đáng kính này bị ám sát , dùng điện giật chết ở trong phòng.

Nghĩ đến đây, Amy có chút lảo đảo, cô không phải thánh mẫu hay kẻ giả nhân giả nghĩa, nhưng thân là người thế kỷ hai mươi mốt , lớn lên dưới lá cờ đỏ ít nhiều còn chút lương tâm, nếu bạn biết một người sẽ chết, bạn lại có thể cứu người đó một mạng mà không cần đánh đổi cái gì, có lẽ bất kỳ ai cũng sẽ vui vẻ mà đi làm việc thiện.

Sau khi lựa chọn sách mình cần, làm xong thủ tục mượn sách , Amy ôm sách ra khỏi thư viện, vừa đi hướng cổng trường vừa lấy di động ra – khiến cho rất nhiều người chú ý, phải biết rằng những năm này chỉ có một số ít người có thể dùng di động – gọi cho Clark , số điện thoại là anh cho cô.

"Xin chào, đây là Nhật báo Hành tinh, tôi là Clark Kent. " Một giọng nói nam tính dễ nghe từ đầu dây điện thoại bên kia truyền đến.

"Chào Clark, tôi là Amy ."

"Amy? Tìm tôi có chuyện gì sao?" Clark giọng có chút nghi hoặc nhưng chứa đựng ngạc nhiên vui mừng.

"Ah.. Tôi có quấy rầy anh làm việc không?" Amy cũng không đề cập ngay đến chuyện của mình.

"Không, không sao đâu, thực ra tôi mới ra ngoài về, số cô rất tốt đấy. "

"Ha ha, số tôi vẫn luôn tốt mà, là thế này, tôi mới đọc bài viết về việc tên lửa "Sứ giả" phát nổ, ngày hôm qua chẳng phải anh nói anh và đồng nghiệp đang điều tra chuyện này sao? Có kết quả gì không? " Ngày hôm qua Clark không nói nhiều đến chuyện này, cho nên Amy cũng quên.

" À vâng, có chút manh mối, còn nhớ tôi đã nói với cô là tôi được lệnh đi gặp người điên kia không? "

"Vâng, tuy nhiên lúc ấy tôi còn nói thêm, gọi người ta là điên không phải là thói quen của một quý ông." Amy cười nói.

"Đã biết, quý cô thích giảng đạo." Clark cũng cười, "Chúng tôi phát hiện tiến sĩ Pratt có lẽ thật sự không phải là một kẻ điên, cho nên tôi và Louise đi tìm ông ta, lại từ chỗ ông ta phát hiện được không ít manh mối, biết được có người muốn phá hủy trạm vũ trụ Prometheus, nhưng tôi không nghĩ ra được là ai sẽ làm như vậy, đây là việc có lợi cho dân chúng, các phòng thí nghiệm trên trạm vũ trụ không trọng lực , có thể cung cấp đầu mối cho công việc trị liệu mấy trăm loại bệnh trên trái đất, rất nhiều người mắc bệnh có thể được cứu, một việc tốt như vậy, người nào lại có ý định muốn phá hủy nó? "

"Dĩ nhiên là người có lợi nhất rồi." Amy thuận miệng trả lời, trong phim truyền hình, nhân vật phản diện lớn nhất là Lex Luther không phải vì ích lợi của mình mới gây ra nhiều chuyện như vậy sao?

Đầu Clark chợt sáng lên: "Cám ơn cô nhắc nhở, tôi nghĩ tôi biết nên đi đâu tìm hiểu rồi."

"Thật vui vì lời tôi nói có thể giúp anh một chút. Đúng rồi, về tiến sĩ Pratt kia, tôi nghĩ anh tốt nhất nhắc nhở ông ta một chút, nếu thực sự có người muốn phá hoại kế hoạch "trạm vũ trụ", ông ta có thể sẽ gặp nguy hiểm, bảo ông ta tốt nhất là đổi nơi ở , tìm một nơi an toàn tránh tạm." Amy giọng có chút lo lắng tuy không nhiều lắm, cô tin rằng Clark sau khi được nhắc nhở, nhất định sẽ không để cho thảm án xảy ra.

Quả nhiên, bên kia thoáng sửng sốt, rồi giọng nói trở nên nghiêm túc thành khẩn đáp: " Được, tôi sẽ nói cho ông ta, cám ơn cô. "

"Việc này không có gì, tôi giờ đang muốn về nhà, còn anh?" Nói xong việc chính sự, Amy đương nhiên là thay đổi đề tài nói chuyện riêng.

"Tôi dĩ nhiên là phải làm việc, buổi tối phải đưa Louise đi tham gia một tiệc rượu, vì bạn nhảy của cô ấy bị cảm nên không thể đưa cô ấy đi."Clark không biết mình sao lại giải thích, nhưng anh vẫn nói, tâm trạng đang có chút rung động vì Louise mời cũng bình ổn lại, biến thành có chút căng thẳng bất an.

"Tiệc rượu? Tôi không thích tiệc rượu chút nào." Amy nhớ tới vũ hội nhàm chán của quý tộc, "Nhưng vẫn hy vọng anh có thể vui vẻ."

" Uhm, vâng... " Giọng Clark có chút mất mát, gác điện thoại.

Cúp điện thoại, Amy vẫn thấy hơi lo lắng, dù sao Clark không thể ngày hai tư giờ đều đi theo tiến sĩ Pratt , cho nên cô lại cầm điện thoại, khi bên kia nhấc máy liền nói: "Tìm địa chỉ của một nhà khoa học họ Pratt, ông ta hôm qua ở "Nhật báo Hành tinh" làm loạn một hồi, sau khi tìm được thì theo sát ông ta hai tư trên hai tư giờ, bảo vệ cẩn thận."

"Vâng , tiểu thư."

Amy lúc này mới yên lòng.

Buổi tối, Clark vội vàng về nhà ăn cơm chiều, suýt chút nữa bại lộ về khả năng đặc biệt của mình, khi anh về đến nhà , cha mẹ hỏi anh về cuộc sống ở Metropolis, Clark nói rất nhiều, nhưng tất cả đều luôn không nhịn được mà xoay vòng quanh Amy, khiến cho ông bà Kent cười thầm mãi không thôi.

"Con rất có cảm tình với cô ấy." Ông Kent khẳng định, ra dáng người từng trải.

"Sao có thể? Con coi cô ấy như em gái ." Tuy nói như vậy nhưng ngay cả Clark cũng không thể thuyết phục mình.

"Con xem cô ấy là một cô gái, con trai ạ." Bà Kent tiếp lời, " Con cả buổi tối đều nói về cô ấy , hơn nữa khi nói đến cô ấy, mắt con tỏa sáng kia kìa."

Clark không nói gì .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!