"Thật thoải mái… " Bước lên khỏi bể bơi, Amy đi vào phòng tắm bên cạnh bể bơi tắm rửa, thay quần áo lại rồi đi ra.
"Uống cái này đi." Clark bưng hai tách ca cao nóng lại, đưa một tách cho cô, "Bơi xong uống cái này tốt cho sức khỏe."
Amy nhận lấy tách ca cao, thổi thổi, chờ bớt nóng mới nâng lên uống một ngụm lớn, "Uhm, ngon quá."
"Ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc, đợi lát nữa trở về phòng. Em đói chưa? Nghe nói đồ ăn ở đây không tồi."
"Còn chưa ạ. Ở một lát rồi về phòng gọi phục vụ là được rồi." Amy ngồi trên ghế dài, tùy tiện quan sát bốn phía, "Đúng rồi, hai người bàn kỹ nên "theo dõi" thế nào chưa?"
"Vì không thể xác định rõ khi nào bọn họ sẽ đến, cho nên đành liên tục quan sát, có điều bên Jim có theo dõi Harrington, dựa theo hành trình của đối tượng, cho dù đến cũng sẽ là buổi tối, cho nên chúng ta sợ rằng phải gác đêm thôi."
"Anh đến phòng cô ta sao?" Amy nguy hiểm nheo mắt lại.
"Tất nhiên là không." Clark vội vàng phủ nhận, chỉ sợ Amy lại có ý tưởng gì không hay, "Ở phòng chúng ta cũng có thể nhìn thấy văn phòng kia, tuy rằng không thể thấy rõ nhất cử nhất động, nhưng vẫn có thể xác định có người đến hay không, cho nên mọi người định thay phiên gác đêm, ở chính phòng "của mình"."
Amy lúc này mới vừa lòng.
…
"Đêm nay anh ngủ phòng khách, em ngủ giường." Amy ôm chăn gối cho Clark nói.
"Amy, giường trong phòng ngủ rất lớn, chúng ta cùng ngủ đi." Clark mặt dày mày dạn tranh thủ phúc lợi cho mình.
"Anh không phải gác đêm sao? Ở phòng ngủ đâu có cửa sổ cho anh theo dõi phòng đó?"
"Thị lực lẫn thính lực của anh đều tốt lắm, chỉ một bức tường không ngăn được anh." Cho nên, để anh ngủ phòng ngủ đi mà! Clark thỉnh cầu.
Amy lắc đầu: "Vẫn không được, anh trai em nói không thể."
"Anh cam đoan không làm gì hết!" Clark chỉ kém thề độc.
Amy không nói lời nào, chỉ mở to đôi mắt đen tròn long lanh nhìn anh, như muốn xác định lời anh liệu có thể tin hay không.
Clark trên mặt lộ vẻ tươi cười chân thành, khiến anh thoạt nhìn càng thêm đáng tin cậy.
"Được rồi, giường chia cho anh một nửa." Hiện giờ đang giữa mùa đông, có lò sưởi tự nhiên ở bên cạnh cũng tốt lắm.
Sau khi lên giường, quả nhiên Clark làm như lời anh nói, chỉ ôm Amy chứ không làm gì hết mà ngoan ngoãn ngủ, ngay cả Amy cũng không thể không bội phục sức nhẫn nại của anh, một bên lại thầm hoài nghi liệu có phải chính mình không có sức hấp dẫn hay không nhỉ?
Ban đêm đang say ngủ, Amy đột nhiên bị động tĩnh bên cạnh đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn Clark bên cạnh đang đứng dậy: "Sao vậy anh?"
Clark đắp kỹ lại chăn cho cô, hôn lên bên trán cô: "Phòng đối diện có động tĩnh, anh đi nhìn xem, em tiếp tục ngủ đi."
Amy huơ huơ tay, "Ưm." Trở mình lại tiếp tục ngủ.
Hôm sau khi tỉnh lại, Clark đã trở lại nằm bên cạnh cô, ngay cả anh lúc nào trở về cũng không rõ.
"Mọi người theo dõi sao rồi?" Amy ngồi dậy, mái tóc đen dài bị cô tùy tiện vén ra sau.
"Bọn họ đang nói đến một cuộc thí nghiệm, bỏ phiếu… Tuy rằng không quá rõ ràng, nhưng tình thế nghiêm trọng hơn so với chúng ta nghĩ đến, tuyệt đối không phải là giao dịch đen bình thường." Clark có chút đau đầu, đối thoại giữa nghị viên Harrington và đối phương khá lộn xộn, anh không thể nào phân tích được bên trong ra cái gì.
"Thí nghiệm hệ thống vũ khí mới của bộ quốc phòng? Hình như còn gây ra sóng thần nữa thì phải.." Amy thuận miệng đáp lại, xoa cái đầu đang hơi hơi đau, xỏ dép lê nhung đi vào phòng tắm rửa mặt, bỏ lại Clark đang vẻ mặt kinh ngạc.
Sao anh lại quên Amy có năng lực biết trước nhỉ? Clark vỗ vỗ đầu mình.
"Clark, giúp em lấy một bộ quần áo trong túi đi." Amy ở trong phòng tắm gọi.
"Ừ, anh đưa ngay đây." Tạm thời bỏ qua chuyện phiền toái này, Clark đứng dậy đưa quần áo cho vị hôn thê yêu quý của mình – thật sự là càng ngày càng có bộ dáng thê nô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!