Chương 4: (Vô Đề)

Tới quán cà phê, Amy cũng không gọi trà bánh như buổi trà chiều truyền thống mà chọn bánh pho mát, trà xanh và bánh sandwich cá ngừ, điều này làm Clark thấy hơi bất ngờ:

"Tôi nghĩ cô thích một buổi trà chiều truyền thống kiểu Anh."

"Ăn nhiều một thứ mãi cũng ngán, thỉnh thoảng đổi vị khác sẽ giúp thể xác và tinh thần khỏe mạnh, đối với tôi, buổi trà chiều truyền thống thường sử dụng nhiều trong những dịp chính thức thì nhiều hơn, hơn nữa tôi cũng thích thử những lựa chọn khác, nhất là khi ở cùng bạn bè." Amy cười tủm tỉm nói.

Clark giơ tách lên:

"Như vậy, nâng cốc cho tình bạn của chúng ta ?"

Anh rất vui vì Amy thừa nhận mình là bạn của cô, vì anh cũng vậy, cho rằng đối phương sẽ là một người bạn rất tuyệt .

"Đương nhiên, chúc công việc của anh thuận lợi."

Amy cũng nâng tách nói.

"Chúc cô học tập thuận lợi."

Hai chiếc tách trắng nhẹ nhàng cụng nhau, báo hiệu cho sự bắt đầu của một tình bạn, mà tình bạn này dường như có chen lẫn vài cảm xúc khác , trong tương lai sẽ tỏa sáng chói mắt (tác giả: có đủ văn vẻ hay không = =).

Sau buổi trà chiều thú vị, Amy tạm biệt Clark ở cửa phòng trọ rồi vào phòng gọi điện thoại cho Gloucester. Đây là một trong những điều kiện để đến Mĩ của cô — mỗi ngày phải gọi điện cho anh ít nhất một lần.

"Chào buổi tối , em gái yêu quý, anh vẫn đang chờ điện thoại của em đây."

Metropolis và Luân Đôn chênh lệch nhau khoảng 5 tiếng đồng hồ, Metropolis bây giờ là ba giờ chiều trong khi Luân Đôn đã là tám giờ tối.

"Xin lỗi anh, hôm nay em đến trường đăng ký cho nên chậm một chút."

"Được rồi, lý do này anh có thể chấp nhận, thế nào, chuyến đi buổi sáng tốt chứ?"

"Tốt lắm ạ, đăng ký xong hết rồi, giảng viên trong trường và các bạn sinh viên đều tốt, việc học mặc dù có vài khó khăn, nhưng em tin rằng sẽ theo kịp nhanh thôi ."

"Ha ha, công chúa nhỏ của chúng ta vẫn là tốt nhất. Hứa với anh là xảy ra chuyện gì đều phải nói cho anh biết, đừng làm cho anh lo lắng."

Anh trai quan tâm khiến Amy rất vui vẻ :

"Hì hì, anh, em đang muốn nói cho anh, em gặp một người hàng xóm rất tốt, em nghĩ em và anh ta sẽ trở thành bạn tốt ."

"Anh ta? Một người đàn ông?"

Gloucestergiọng cao lên, như là em gái sắp bị người ta cướp mất.

Amy không phát hiện ra sự thay đổi đó, vui vẻ nói với anh trai về người bạn mới của mình:

"Đúng vậy, một người đàn ông rất tốt, hiểu biết rộng, nói năng hào phóng, em nghĩ bọn em ở cùng sẽ rất vui, đúng rồi, anh ấy vừa mới nhận được việc làm ở Nhật báo Hành tinh, sẽ nhanh chóng trở thành một phóng viên xuất sắc ."

"Phóng viên? Anh ghét phóng viên." Bây giờ lại càng ghét , công tước Gloucester thầm nói , đối với người bạn mới của Amy, anh không có dự cảm tốt.

"Đương nhiên, em cũng không thích, bọn họ luôn mọi chỗ mọi nơi làm bất cứ chuyện gì để đào ra chuyện riêng tư của mọi người ngay cả khi đó không phải là sự thật, nhưng Clark ngoại lệ, anh ấy không quan tâm đến tin đồn."

"Anh tin là, chỉ cần hắn ta biết danh tính của em là sẽ có được một tin tức sốt dẻo có một không hai. Bảo vệ tốt chính mình, cô bé của anh." Gloucester không tin các phóng viên sẽ có trường hợp ngoại lệ.

Amy tuy không nghĩ vậy nhưng vẫn hứa: "Thôi được, em cam đoan sẽ không lộ ra chuyện của mình, không nói chuyện này nữa, anh, em có vài thứ cần gửi cho anh, chỗ anh có mạng không?" Amy vừa nói vào điện thoại vừa mở laptop ra.

"Đương nhiên, đây là dịch vụ cần thiết mà, em có cái gì cho anh sao?"

"À, mấy thứ lặt vặt, tuy rằng đối với anh có thể sẽ có ích đó."

Amy thừa dịp cười hì hì, sau đó đem tư liệu về kinh tế từ quá khứ đến tương lai đã được sắp xếp gửi đi, "Xong rồi, em đã gửi cho anh một món hàng lớn đó, nhớ rõ đừng để cho ai khác nhìn thấy, đây là chuyện lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!