Khi Amy và Clark nắm tay nhau trở về, Martha và Jonathan đều đồng thời dùng ánh mắt rất thâm ý nhìn đôi môi sưng đỏ của cô, còn có chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón áp út bàn tay trái của cô nữa, Jonathan và Clark còn trao đổi ánh mắt mà chỉ bọn họ mới hiểu.
Trước mặt bố mẹ, Clark tuyên bố tin tức hai người chuẩn bị đính hôn, Martha và Jonathan tất nhiên là rất vui mừng, "Hai con định khi nào thì cử hành lễ đính hôn?"
"Trước tiên phải báo cho anh trai con biết, anh ấy đồng ý mới được." Amy nói.
"Chúng ta có nên đi gặp anh trai con rồi cùng cậu ấy nói chuyện?" Martha hỏi, bà biết rõ chuyện cha mẹ Amy đều đã mất.
"Để con đi gọi điện cho anh trai báo trước, hỏi ý kiến của anh ấy đã ạ." Amy cũng hơi hơi lo lắng anh trai sẽ phản đối cuộc hôn nhân này của cô.
Martha và Jonathan thoáng nhìn nhau, "Ở phòng khách có điện thoại đấy, con cứ dùng tự nhiên."
"Vâng."
Mọi người rất hiểu ý mà tặng riêng phòng khách cho Amy, để cô và Gloucester trờ chuyện.
"Anh."
"Sao vậy? Ở thị trấn nhỏ chơi có vui không?"
"Vui lắm ạ. Bố mẹ Clark rất tốt bụng." Hít sâu một hơi, Amy nói thẳng vào chủ đề: "Anh, em có chuyện muốn nói cho anh."
"Chuyện gì?"
"Clark vừa cầu hôn em, em đồng ý rồi."
Đầu dây bên kia truyền đến một loạt tiếng động, không biết là vật gì bị đổ vỡ, "Anh, anh không sao chứ?"
"…Không sao." Thực tế thì, Gloucester hiện tại tức giận đến nỗi muốn trực tiếp bay đến nện cho cái tên dám bắt cóc Amy ngay dưới mắt anh một trận. "Amy, có phải nhanh quá không vậy? Hai đứa mới quen chưa đến một tháng!" (tác giả có tính nhầm ko vậy? bao nhiêu vụ rồi mà còn chưa đến một tháng. >.
Lời đã ra khỏi miệng, Amy cũng không còn căng thẳng như cũ, chỉ thấy cô bước vòng qua điện thoại, ngồi xuống sofa, dựa vào đệm sau lưng thoải mái híp mắt cười nói: "Cũng hơi nhanh thật, có điều em cũng chưa nói phải cưới ngay bây giờ, ít nhất cũng phải chờ đến khi em tốt nghiệp đã."
"Vậy là tốt rồi, nếu như em muốn tiếp tục học lên cao học, anh cũng sẽ giúp em chuẩn bị." Chờ học xong cao học, có lẽ còn phải sáu bảy năm nữa.
"Bây giờ còn sớm mà, đến lúc đó rồi nói sau. Anh, bố mẹ Clark còn muốn gặp anh nữa, bàn bạc chuyện đính hôn, khi nào thì anh có thời gian?"
"Đính hôn? Em đưa điện thoại cho bọn họ, để anh nói chuyện." Gloucester cảm thấy rất cần phải nói cho đối phương suy nghĩ của mình, em gái yêu quý nhất của anh đính hôn, tất nhiên là phải làm ở nước Anh.
"Vâng." Amy gọi ra ngoài: "Bố mẹ, anh trai con nói muốn nói chuyện với hai người."
Hai vợ chồng già rất nhanh bước vào phòng khách, mỗi người cầm lấy một chiếc điện thoại (trong phim, Clark gọi điện về đều là cả hai vợ chồng cùng tiếp, có lẽ họ dùng máy nội bộ (nhiều điện thoại cùng thông nhau)), bắt đầu cuộc "đàm phán ba bên."
Amy để lại không gian cho bọn họ, đi tìm Bernie lấy cái hòm, lâu như vậy rồi cô còn chưa trông thấy hòn đá kia nữa.
Amy vừa muốn đi tìm, Bernie liền xuất hiện, ngoài anh ta ra còn có Clark.
"Bernie, thứ đó để ở đâu?"
"Trong phòng cho khách, bà Kent đã dọn dẹp lại phòng đó rồi." Nhà Kent cũng có phòng dành cho khách, có điều vì lâu không có ai đến nhà bọn họ ở lại, cho nên hai ông bà coi như nhà kho dùng tạm. Hiện giờ trong nhà có thêm hai người khách, bọn họ tất nhiên là dọn dẹp lại sạch sẽ căn phòng đó, Amy và Bernie còn ở lại đây bốn năm ngày nữa.
"Mang đến cho tôi."
"Vâng, cô chờ một chút." Bernie gật đầu, đến phòng mình lấy hòm.
"Bây giờ có thể cho anh xem thứ đó rồi chứ?" Clark ôm Amy, cằm dán sát vào đỉnh đầu cô, bộ dạng lưu manh.
"Anh muốn xem?"
"Đúng vậy, không phải em nói thứ đó có hại cho anh sao? Nếu không nhìn thấy nó lỡ sau này gặp phải thì biết làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!