"Đêm qua bão lớn thật, cây sồi bên ngoài nhà Wison lớn vậy mà cũng bị thổi bật cả gốc." Clark cởi áo mưa, ngồi vào bàn ăn, kể lại tình hình nhà Irig.
Amy bưng ra cho anh và Bernie mỗi người một bát cháo yến mạch còn nóng hổi bay hơi nghi ngút, tuy không chắc chắn hai người sẽ trở về vào lúc nào nhưng cô vẫn chuẩn bị phần ăn cho năm người.
"Vậy thì tệ quá, cây sồi kia là do Melissa (vợ của Wison Irig) trồng khi còn sống, đến giờ đã gần hai mươi năm rồi." Martha cảm xúc, Melissa là một bạn tốt của bà, hai người thường hay cùng nhau vào thị trấn mua đồ ăn.
"Wison cũng rất đau lòng, ông ấy muốn chờ đến khi hết mưa thì trồng lại cây như trước, con cũng định đi giúp đỡ… ồ, ngon quá." Clark cười nhìn Amy.
"Anh thích là tốt rồi. Mưa còn bao lâu nữa thì tạnh nhỉ? Liệu có ảnh hưởng đến lễ hội Ngô không?"
"Không việc gì đâu, chậm nhất là đến trưa sẽ hết thôi." Jonathan nhìn ra bầu trời bên ngoài, mây đen đã bắt đầu thưa dần.
"Thật sao?" Amy cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn mưa to gió lớn như trước, cô hoàn toàn chẳng nhìn ra dấu hiệu nào báo trước sẽ ngừng mưa cả.
Martha giải thích cho cô: "Nông dân rất quan tân nghiên cứu về thời tiết, nếu không việc gieo trồng sẽ gặp khó khăn."
Y như lời Jonathan nói, khi mọi người vừa ăn xong bữa sáng, tuy rằng gió còn chưa ngừng mưa cũng vẫn đang rơi, nhưng tiếng mưa gió nhẹ đi không ít báo cho họ biết, cơn bão đã qua.
Vì trời mưa nên không đi được đâu, mọi người đành ngồi trong nhà trò chuyện, Martha đưa Amy đi xem tranh của bà, Amy nhìn nửa ngày cũng không hiểu được, có phần bất đắc dĩ: "Xem ra con không có thiên phú về hội họa rồi, tranh này vẽ gì đây ạ?" Cô chỉ vào một vệt lớn màu xanh lục và những vòng tròn màu sắc rực rỡ hình thù kỳ dị.
"Hoa quả." Martha cười, bà cũng chẳng mong chờ rằng Amy có thể xem hiểu được, nhưng bà thích sự thành thật của cô, không hiểu cũng không giả vờ như mình hiểu.
"Vẫn nhìn không ra." Amy lắc đầu. "Mẹ à, mẹ muốn vẽ cho con thể loại tranh trừu tượng này ạ?" Cô có thể từ chối không nhỉ?
"Tất nhiên là không rồi, cô bé xinh đẹp như con thì vẽ tả thực vẫn tốt hơn." Martha kéo cô ngồi xuống chỗ riêng biệt, còn mình thì bước đến giá vẽ. "Có thể sẽ lâu chút đấy."
"Con có được cử động không ạ?" Amy hơi đơ người, làm người mẫu gì đó đây vẫn là lần đầu tiên, tuy rằng cô thích yên tĩnh, nhưng bắt cô phải bất động một thời gian dài thực sự là rất khó chịu.
"Có thể, chỉ cần động tác không quá lớn là được." Martha ló đầu ra từ sau giá vẽ.
Amy thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Clark cầm hai chén trà bước đến.
"Sao con lại vào đây?" Martha hỏi, Clark vốn dĩ không thích vào phòng vẽ của bà, vì mùi của các loại màu vẽ quá nồng sẽ khiến cái mũi thính nhạy của anh không được thoải mái.
"Bố bảo con đưa trà vào cho hai người." Clark giơ hai chén trà lên, đặt một chén xuống bên cạnh Martha, một chén cầm đến trước mặt Amy.
Martha nhìn con trai đưa xong trà mà vẫn không đi, không vạch trần lời nói dối của anh, cười ha ha: "Vậy thì con ngồi lại nói chuyện với Amy, con bé ngồi một mình chắc cũng chán."
"Dạ." Clark nhấc cái ghế đến ngồi bên cạnh Amy, tính nói nhỏ vài câu với cô.
Amy dĩ nhiên cũng muốn như vậy, Clark ngồi xuống, cô liền tiến đến gần anh nhỏ giọng hỏi: "Đêm qua có chuyện gì không tốt xảy ra không?"
Clark nhìn mắt Martha, cũng nhỏ giọng: "Không, theo như em nói, cây sồi vừa bật gốc, anh liền chặn Wison lại, còn nhờ Bernie đi thăm dò, trong hòm kia là gì vậy?" Anh rất hiếu kỳ với cái hòm mà sáng nay đột nhiên Bernie lấy ra từ trong xe, dù anh có dùng khả năng nhìn xuyên thấu cũng không thể nhìn vào trong được.
"Một khối đá, có điều không tốt đối với anh."
"Không tốt?" Clark không thể nghĩ ra được có thứ gì lại có thể không tốt với mình, mà lại là một khối đá.
"Khối đá kia là chất phóng xạ." Amy giải thích đơn giản. "Anh đến gần có thấy cảm giác không thoải mái gì không?"
"Không thoải mái?" Clark nhíu mày, cố gắng nhớ lại, "Không có."
Amy nhẹ nhàng thở ra, cười: "Xem ra cái hòm kia có tác dụng cách ly rất tốt." Hòm là cô đặc biệt mang đến, nghe nói có thể cách ly được bất kỳ loại phóng xạ nào.
"Em đã nói chờ xong chuyện sẽ nói cho anh biết mà." Clark là phóng viên, mà sự tò mò của phóng viên chưa bao giờ là ít cả.
"Bây giờ còn chưa phải lúc, đến tối em sẽ nói cho anh." Cô còn muốn nghĩ xem phải giải thích thế nào để Clark không liên tưởng linh tinh, nếu nói ngay hết sự thật sư, không chừng Clark còn có thể nghi ngờ tình cảm của cô có phải là thật hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!