Chương 32: (Vô Đề)

Bố của Clark, Jonathan Kent, là một người ít nói nhưng rất hiền hậu, ngoại hình mập mạp của ông khiến người ta liên tưởng đến dáng vẻ cục mịch đáng yêu của chú gấu ngốc ngếch trong vườn bách thú, hơi buồn cười lại khiến người khác quý mến vô cùng.

Với chuyến thăm của Amy, Jonathan Kent dùng nụ cười để biểu thị sự hoan nghênh của mình, tuy rằng ông không nói gì thêm nhưng Amy cảm nhận được thiện ý của ông, điều này khiến tâm trạng cô vốn dĩ có chút thấp thỏm lo lắng trở lại bình tĩnh, vì vậy trong bữa tối ngay sau đó, cô đã có thể nở nụ cười tươi cùng vợ chồng nhà Kent nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất.

Bữa tối diễn ra rất tốt đẹp, nhưng bởi vì có sự xuất hiện của Bernie, mọi người trò chuyện vẫn có đôi phần cố kỵ, khiến Amy cảm thấy có phần bất đắc dĩ, người là do cô mang đến, lại khiến mọi người phải chịu tội.

Đợi đến khi bóng tối đã phủ dày đặc bên ngoài, Amy lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy gió lớn đang nổi lên, "Dự báo thời tiết buổi sáng hình như có nói hôm nay sẽ mưa to, không biết có đúng không nhỉ? Bố, mọi người đã thu hoạch xong ngô chưa ạ? Nếu trời mưa liệu có thể ảnh hưởng đến thu hoạch hay không?"

"Gần như tất cả đều đã thu hoạch xong, còn lại một ít, Clark sẽ giúp bố." Jonathan nói.

Martha nhìn lên đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ vào số chín, "Đã giờ này rồi, ngày hôm nay các con đi xe cũng đã mệt rồi, đêm nay Amy ngủ ở phòng Clark nhé, Clark ngủ sofa, còn về ngài Bernie…" Martha khó xử.

"Đừng lo cho tôi, tôi ngủ ở phòng khách là được rồi." Bernie đỡ lời.

"Thế thì vậy đi, Clark, con đưa Amy về phòng nhé." Martha nhìn về phía Clark.

Clark đặt chén rượu xuống, rời khỏi bàn ăn: "Được rồi mẹ, Amy, ở bên này."

"Vậy con đi nghỉ trước, bố, mẹ, chúc mọi người ngủ ngon." Amy cũng đứng dậy theo, khi đi ngang qua hai vợ chồng già lại hôn chúc ngủ ngon mỗi người một cái.

"Chúc con ngủ ngon và có giấc mơ đẹp nhé."

Clark dẫn Amy đến phòng của anh, lấy chăn đệm sạch sẽ trong ngăn tủ ra thay lên trên giường. "Ngủ ngơi cho tốt, ngày mai anh sẽ đưa em ra ngoài đi dạo. Nơi này tuy rằng không sầm uất đông đúc cho lắm, nhưng cũng có sự hấp dẫn riêng của nó."

"Vâng." Amy ngồi bên nhìn anh trải chăn đệm cho mình, trong lòng tràn đầy ấm áp. "Clark."

"Ừ?"

"Em có dự cảm không tốt lắm, như là có chuyện gì phiền toái sắp xảy ra." Amy miết miết hai bên thái dương đang trở nên nhức nhối của mình, có lẽ là di chứng của sự dung hợp linh hồn, đầu cô sẽ luôn trở nên đau đớn mỗi khi sắp đến lúc có rắc rối xảy ra, nhắc nhở bản thân cô phải chú ý đến nội dung kịch tình, chẳng qua cảm giác đau lúc trước đều rất nhẹ, không giống như lần này lại mãnh liệt đến thế, là bởi vì cô mới bị bệnh sao? Hay là lần này thật sự rất nguy hiểm?

Amy vẫn nhớ rõ nơi này có sự tồn tại của đá sao băng Kryptonite có thể khiến Clark trở nên yếu ớt, thậm chí là giết chết anh. Trong một đêm giông tố, cây sồi lớn bên hàng xóm của gia đình nhà Kent bị gió lớn thổi bật gốc, đá Kryptonite ở dưới đó, người hàng xóm đã mang mảnh nhỏ của nó đi xét nghiệm, kết quả là bị tên điên cố chấp cho rằng siêu nhân đến để chinh phục địa cầu biết được, tên điên đó dùng mọi thủ đoạn đoạt lấy đá Kriptonite, đồng thời còn phát hiện ra thân phận của Clark, suýt nữa thì giết chết được Clark đã trở nên yếu ớt khi đến gần loại đá đó.

Amy nhớ rất rõ, khi đá Kriptonite bị phát hiện là thời điểm mấy ngày trước lễ hội Ngô, nên khi cô nghe Clark nhắc đến mới không chút do dự mà đồng ý đến nhà anh chơi.

Mà hiện giờ, bão cũng sắp đến, liệu có phải đá Kriptonite sắp bị phát hiện? Amy vừa cố chịu đựng đầu đau nhức vừa trầm tư.

"Em sao vậy?" Clark vốn đang chờ nghe Amy tiếp tục nói, nhưng cô không nói thêm gì nữa, chỉ ấn thái dương ngẩn người, lo lắng sờ sờ trán cô, "Lại sốt à?"

May quá, dưới tay anh nhiệt độ vẫn bình thường.

"Hả? Em không sao." Amy lấy lại tinh thần, lắc đầu. "Chỉ là cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra." Cắn chặt răng, Amy nhìn về phía Clark. "Clark, anh có thể đồng ý với em một chuyện được không?"

"Được." Clark không chút suy nghĩ liền gật đầu đồng ý.

"Nhận lời nhanh như vậy, chẳng có chút thành ý nào." Amy tức giận đấm anh.

"Bất kể chuyện em nói là gì, chỉ cần là điều tốt anh sẽ đồng ý." Clark cười hì hì đỡ lấy đôi tay trắng muốt của cô, nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé bao kín lại trong lòng bàn tay của anh.

"Nếu xấu thì sao?"

"Chỉ cần không phải chia tay, điều gì cũng được." Clark cũng không cho rằng Amy sẽ đưa ra yêu cầu gì không tốt.

"Hừ, lời ngon tiếng ngọt." Tuy rằng tỏ ra nhỏ mọn khinh bỉ, nhưng nụ cười tươi bên miệng đã bán đứng Amy, "Anh hãy nhận lời với em, mặc kệ em bảo anh làm chuyện gì, cũng đừng hỏi nguyên nhân, được không?" Cô tin tưởng Clark, anh chàng đầy chính nghĩa này, chỉ cần nhận lời thì nhất định sẽ làm được.

"Hả? Được." Tuy rằng cảm thấy kỳ lạ, nhưng Clark vẫn nhận lời cô.

"Tốt lắm, vậy giờ anh nói cho em biết, hàng xóm nhà anh có ai là người góa vợ sống một mình không?" Amy không nhớ rõ tên của người kia, chỉ nhớ rõ trong nguyên tác phim, Clark nói một câu: "Ông ta là bạn của bố tôi, tôi còn nhớ trước khi vợ ông ta chết, món táo caramel trong lễ Halloween của nhà ông ta là ngon nhất." (ký ức này hãy còn mới mẻ, vì đoạn này là lúc Lois nói: "Tôi thích nhất món táo caramel", đáng yêu bất ngờ – cái này mình cũng ko biết tác giả hay là Amy nghĩ nữa).

"Wison Irig, ông ấy là bạn của bố, hai nhà vẫn đi lại thân thiết." Clark rất nhanh nói ra điều Amy muốn biết, "Có điều từ khi bà Irig qua đời, ông ấy rất ít khi ra ngoài cùng mọi người. Khi chúng ta về có đi qua nhà ông ấy đấy, nhưng sao em lại biết chuyện đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!