Trong phòng ngủ của Clark, Amy mặc áo ngủ nằm trên giường nghe anh kể lại sự tình câu chuyện đã diễn ra, vì bị bệnh, hơn nữa có phần bị ám ảnh bởi phòng tắm trong căn hộ của mình, mấy ngày nay cô vẫn ở lại nhà của Clark.
Amy mới khỏi bệnh gầy đi không ít, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn có phần non nớt trẻ con vốn dĩ khỏe mạnh hồng hào thoắt cái đã biến thành cằm nhọn gầy gò, sắc mặt cũng hơi tái nhợt, Clark nhìn mà đau lòng không thôi.
Có điều chính Amy thật ra lại vui vẻ khi thấy mình gầy đi.
"Philips nhờ anh giúp nó xin lỗi em, bọn chúng không ngờ sẽ khiến người khác sợ hãi như vậy." Trẻ con đùa nghịch luôn chẳng hề nghĩ đến hậu quả, đám nhóc đó cho dù thông minh hơn nữa cũng không tránh khỏi điều đó – xem trong số tiền chuộc mà bọn chúng đòi hỏi vậy mà lại có mấy trăm kí lô kẹo QQ là có thể hiểu. (ko biết loại kẹo này là kẹo gì nữa. >.
"Chỉ em tha thứ thì có ích gì, người bị dọa đến bệnh cũng chẳng phải mình em." Amy bĩu môi, lần này người bị dọa thật đúng là không ít, có người khi đang tắm thì bị dòng nước màu đỏ trút đó thẳng vào người, không bị dọa chết khiếp mới là lạ.
"Cho nên cậu ta sẽ đến từng nhà xin lỗi." Clark nói, đối với chuyện này anh cũng rất tức giận, nhưng đối phương chỉ là những đứa trẻ, anh làm thế nào với bọn chúng được chứ.
"Thế mới coi như là có thành ý." Amy gật đầu, sau đó đưa ra một vấn đề thắc mắc trong lòng đã lâu: "Ban nãy anh nói bọn chúng đã điều chỉnh lại nước thuốc thông minh?"
"Ừ, có điều đã tiêu hủy hết rồi, Philips đã nhận lời sẽ không đụng đến thứ đó nữa. Hơn nữa không có tác dụng của thuốc, bọn chúng cũng không thể nào chế tạo ra nó được."
"Vậy anh biết tác dụng của thuốc sau khi điều chỉnh lại sẽ thế nào không?" Amy dựa vào đầu giường, cầm cốc nước lên uống.
"Uhm, dường như là không có tác dụng phụ gì, cũng không gây ra ảnh hưởng gì đối với não bộ."
"Vậy thời hạn hiệu lực của nó thì sao?" Amy nghiêng đầu nhìn Clark đang gọt táo cho mình.
"Hả? Là sao?" Clark không hiểu rõ ý cô lắm, nhìn cô thắc mắc.
"Thời gian thuốc phát huy tác dụng đó, nếu thằng bé có thể khiến loại thuốc có tác dụng phụ lớn như vậy biển đổi thành không có tác dụng phụ, vậy liệu có thể thay đổi cả thời hạn sử dụng ngắn ngủi của nó hay không?" Amy đưa ra quan điểm của mình, trước kia khi xem phim đến đoạn này, cô vẫn luôn thấy nghi ngờ, không thể không nói người ở thế giới này thật sự rất đơn thuần, nếu không những thứ kỳ lạ hiếm thấy mà uy lực lại to lớn sao có thể dễ dàng bị tiêu hủy như vậy?
Sợ là chính phủ sẽ huy động lực lượng của mình đoạt lấy trước để có thể tăng thực lực sáng chế của nước mình ấy chứ. "Từ một ngày thành một tháng, hoặc là lâu hơn nữa?"
Clark cũng không nghĩ đến vấn đề này, hiện giờ nghe cô nhắc đến, anh cũng thấy có thể có khả năng này: "Có lẽ là có thể."
"Vậy, khi nào rảnh anh đi xem bọn chúng nhiều một chút, trẻ con còn chưa phát triển ổn định, có điều gì không tốt sẽ rất dễ bị phát triển thành lệch lạc."
"Ừ, anh biết rồi, em ấy, cứ thích lo lắng." Clark bổ quả táo đã gọt hết vỏ thành miếng nhỏ, đưa đến bên miệng Amy.
"Nếu như đổi thành người khác, anh xem em quản hay không." Amy rất kiêu ngạo hất hất chiếc cằm thon.
"Rồi, biết em quan tâm anh." Clark yêu chiều vuốt vuốt hai má chẳng có mấy thịt của cô.
"Á, anh còn chưa rửa tay mà, dấp da dấp dính đừng có sờ loạn chứ." Amy đập tay anh ra, cầm khăn tay thấm nước lau lau lên mặt.
"Ack, anh quên mất." Clark thu tay lại, vốn định đẩy đẩy kính mắt, lại nghĩ đến lời Amy vừa nói, liền bỏ qua động tác này, "Bác sĩ nói ngày mai em có thể xuống giường rồi, anh đưa em đi chơi nhé?"
"Hay đấy, đi đâu ạ? Rõ ràng là em sớm đã có thể rời khỏi giường, là anh không có cho em xuống đấy chứ."
"Về nhà của anh thì sao? Được chứ?" Clark cười, anh thừa nhận đúng là mình đang muốn trêu chọc cô.
"Về nhà anh? Gặp bố mẹ anh?"
"Cũng thêm lý do này nữa, anh đã gặp anh trai em rồi, em đương nhiên cũng phải gặp bố mẹ anh đúng không? Bọn họ bình thường vẫn hay nhắc đến em đấy. Hơn nữa cuối tuần thị trấn vừa dịp có lễ hội Ngô, rất vui vẻ." Clark nói, không chút giấu diếm ý đồ của mình, "Anh muốn em biết rõ hơn về cuộc sống của anh."
Ở nông thôn à?… Amy có chút hoài niệm, kiếp trước cô cũng xuất thân từ nông thôn, không biết quê Clark sẽ như thế nào nhỉ? Có đẹp như nhà của Jenny không? Có điều… "Anh có thời gian à?" Từ giờ đến cuối tuần còn những bốn năm ngày nữa.
"Anh đã nói với tổng biên tập khi trở về sẽ tăng ca bù lại." Clark nở nụ cười, biết Amy đã đồng ý đi cùng anh.
"Vậy thì chúng ta đi thôi, em nói với anh trai một tiếng đã, lần này chỉ có em và anh đi cùng nhau thôi." Amy có chút căng thẳng cũng có chút mong chờ, gặp bố mẹ à? Điều này chứng tỏ quan hệ của bọn họ cả hai bên đều nhận thức.
"Ừ."
Kế hoạch chuyến đi hai người của Amy rốt cuộc không thành công, công tước Gloucester lo lắng Clark gây ra hành vi gì không đứng đắn, phái đội trưởng đội bảo vệ đi theo bọn họ, còn lại những người khác thật ra được rảnh rỗi hơn nhiều, từ khi biết thân phận thật sự của Clark, đội bảo vệ hơn phân nửa đều bị Gloucester sai đi làm nhiệm vị khác, chỉ có đến phiên bọn họ bảo vệ mới có thể ở bên cạnh Amy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!