Chương 29: (Vô Đề)

"Aaa!!!…"

Trong căn hộ yên tĩnh, đột ngột truyền đến một giọng nữ thét chói tai.

Clark đang ngồi trên sofa nghiên cứu giấy tờ về "thuốc tăng trưởng trí não số 5" trộm ra được từ trong phòng điều trị của trường Baker Worth, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu, vội vàng bỏ tờ giấy xuống vọt tới trước phòng tắm, gõ cửa hỏi: "Amy, sao vậy?" Không phải là lại có chuột chứ?

Không bao lâu sau, cửa mở, Amy mặc áo choàng tắm run rẩy bước ra, trên mặt không biết là nước hay nước mắt, vọt ra nhào thẳng vào lòng Clark: "Ô ô, bên trong, bên trong…" Cô đã bị dọa sợ đến không nói ra lời.

"Ngoan, không sao đâu.." Clark ôm cô, ló đầu nhìn vào trong phòng tắm, ánh mắt nhất thời biến đổi: "Chết tiệt!"

Trong phòng tắm, Amy đặt quần áo thay ra vào giỏ đặt trong góc, bồn tắm phía sau rèm cửa đang ào ào chảy ra nước nóng, hơi nước mờ mờ tràn ngập khắp phòng, mà nước nóng bên trong vốn dĩ là trong suốt không màu lúc này đột nhiên đã biến thành đỏ tươi như máu, vung vãi tràn ngập khắp nơi, trong bồn tắm đã hóa thành một bể máu, quỷ dị mà kinh khủng.

Amy đã sợ đến sắc mặt chuyển thành trắng bệnh, cô sợ nhất là những thứ quái dị thần bí kiểu này, trong lúc không đề phòng mà nhìn thấy cảnh tượng này, không té xỉu đã là may lắm.

"Ngoan, đó không phải là máu, chỉ là chất lỏng màu đỏ thôi, không sao đâu." Clark nhanh chóng khóa vòi nước lại, rồi đóng cửa nhà tắm, cẩn thận đỡ Amy đang sợ hãi ngồi xuống sofa, ôm lấy cô nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng, dịu dàng an ủi.

Từng đợt xoa dịu dần dần cũng ngấm vào tâm lý đầy sợ hãi của Amy, cô dần dần an ổn lại, nhưng không kìm được tiếng khóc: "Ôô… Nó… nó đột nhiên chảy ra, thật đáng sợ…" Cô vốn định tắm nước nóng, nhưng mới mở vòi nước nóng ra thử, dòng nước chảy ra lại đột nhiên trở nên đỏ như máu, thật đáng sợ.

"Không sao, anh ở đây, không ai có thể làm gì em." Clark biết đó căn bản không phải là chuyện gì thần bí, mà là do con người gây ra.

Lúc này, bỗng vang lên tiếng gõ cửa, tiếng động đột ngột vang lên khiến Amy còn chưa hoàn hồn hẳn sợ đến mức kêu lên một tiếng, rúc vào trốn trong lồng ngực Clark.

Tiếng gõ cửa ngừng lại một chút rồi trở nên dồn dập, còn truyền vào tiếng gọi: "Tiểu thư Amy, cô không sao chứ?"

"Đừng sợ, là bảo vệ, anh đi mở cửa." Clark lo lắng vỗ vỗ lưng cô, muốn đi ra mở cửa, nhưng Amy vẫn bám chặt lấy anh, liều mạng lắc đầu không chịu buông, Clark bất đắc dĩ, đành ôm cả người ra mở cửa.

"Tiểu thư…Tiểu thư Amy?" Gõ cửa là Bernie, người đứng đầu tổ bảo vệ, sững người nhìn cánh cửa đột nhiên mở ra, Clark đang ôm Amy xuất hiện trước mặt.

"Nước trong phòng tắm đột nhiên biến thành màu đỏ, Amy bị dọa sợ hãi." Clark giải thích đơn giản, "Có thể phiền anh đi xem chuyện gì xảy ra không? Amy hiện giờ không thích hợp ở chỗ này, tôi sẽ đưa cô ấy về căn hộ của tôi để bình tĩnh lại một chút."

"Được rồi." Nghe Clark đề nghị, Bernie vẻ mặt ngưng trọng gật đầu, nhiệm vụ của anh ta chính là bảo vệ Amy, hiện giờ Amy xảy ra chuyện, anh ta khó mà thoát khỏi trách nhiệm.

Yên tâm giao việc điều tra cho Bernie, Clark ôm Amy vẫn đang chưa hết sợ hãi quay về căn hộ của mình, vốn định pha cho cô một chút trà thảo mộc ổn định tinh thần, nhưng khi mở vòi nước, bên trong vẫn chảy ra nước màu đỏ khiến anh quyết định bỏ qua ý định này.

Lấy sữa trong tủ lạnh rót ra ly, Clark nhấc cặp kính ra khỏi mắt, dùng tia laser đun nóng sữa đến nhiệt độ ấm vừa phải rồi bưng đến bên cạnh sofa, đưa cho Amy vẫn đang ôm hai chân ngồi trên đó, hai mắt không lúc nào rời khỏi anh. "Uống chút sữa đi."

"Cám ơn anh." Amy nhận lấy ly sữa, uống một ngụm, dòng sữa ấm áp theo thực quản chảy xuống dạ dày, thân thể tựa hồ cũng ấm lên.

"Em bị sợ hãi." Clark ôm cô, chậm rãi xoa dịu, "Thật không biết là ai gây ra chuyện này, có lẽ hôm nay mọi người dùng nước đều sẽ bị dọa."

"… Mấy tên quỷ nhỏ đó…." Nghiến răng nghiến lợi nói một câu, lần đầu tiên Amy cảm thấy ghét trẻ con như vậy, cô vốn dĩ là người rất yêu trẻ nhỏ, hiện giờ lại chỉ hận không thể bóp chết bọn chúng.

Vì đã biết chuyện gì xảy ra, hơn nữa tinh thần dần dần cũng đã bình ổn lại, Amy đã không còn sợ hãi như ban đầu nữa, chỉ là nhịn không được muốn mắng đám quỷ con tự cho là thông minh đó một trận.

"Em đang muốn nói đến mấy đứa trẻ trốn khỏi trường học đó?" Clark nhíu mày, anh không chút nào hoài nghi lời Amy nói, có thể làm ra loại chuyện thế này, mà có năng lực làm được, hiện giờ có lẽ cũng chỉ có mấy đứa trẻ kia, "Trò đùa ác này thật quá đáng."

Amy không nói gì, nhìn đầu ngón tay, nơi đó còn dính một ít màu hồng nhàn nhạt, rửa thế nào cũng không sạch được. Cô rõ ràng còn nhớ trong nguyên tác, đám nhóc này biến hệ thống cung cấp nước biến thành chất lỏng màu xanh biếc chứ không phải màu đỏ.

"Đừng nghĩ nhiều nữa." Clark nắm tay cô, "Đêm nay em ngủ ở phòng anh, ngày mai sẽ ổn thôi."

"Ngủ ở phòng anh?" Amy ngẩng đầu nhìn anh.

"Uhm, em ngủ phòng ngủ, anh nằm ở sofa." Clark cũng không muốn Amy sẽ có suy nghĩ không tốt về anh, vội vàng giải thích.

"Dạ…" Amy gật đầu, đứng dậy đi vào phòng ngủ. Bị một hồi dọa như vậy, cô cảm thấy mình đã không còn sức lực.

Vào trong, Amy không dám đóng cửa, cũng không dám tắt đèn, trực tiếp chui vào trong chăn, bao kín mình lại không còn một khe hở.

Clark ngồi ở phòng khách nhìn hành động của cô, nhíu mày, Amy như vậy thật sự khó mà khiến anh không lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!