Mới ngồi chưa được bao lâu, ti vi để mọi người theo dõi tin tức treo gần đó đột nhiên nhấp nháy, sau đó một cậu bé chừng mười một tuổi tóc vàng xuất hiện trên màn hình, dáng vẻ như đang đóng vai một người dẫn chương trình cầm bản thảo trên tay, sau đó lại có hai đứa trẻ khác một trai một gái đi ra bình luận một bộ phim hoạt hình.
Ánh mắt mọi người lập tức đều bị thu hút, phải biết rằng ti vi trong tòa soạn chỉ dùng cho việc đưa tin, là để mọi người không bỏ sót bất kỳ tin tức nào, nhưng chương trình như lúc này thì chưa từng thấy, nhìn thế nào cũng giống như trò đùa của trẻ con, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Người đứng gần ti vi nhất thử chuyển kênh nhưng không có tác dụng, tất cả các tiết mục trên truyền hình đều không thấy, chỉ có duy nhất màn này.
Trong ti vi, cậu bé tóc vàng cuối cùng nói một câu: "Đừng tìm chúng tôi!" Màn hình sau đó nhấp nháy, rồi khôi phục lại bình thường, vẫn là tin tức đang phát lúc trước.
"Đi điều tra rõ xem chuyện gì xảy ra!" Tổng biên tập tòa soạn Perry White quát lớn, sau đó tất cả mọi người đều trở nên nhốn nháo bận bịu.
"Các kênh đài truyền hình ở Metropolis tất cả đều bị đổi thành chương trình này."
"Philips Manning, Anne Wade Zi, Deli Nicolas, 12 tuổi, 11 tuổi, 11 tuổi, có bốn đứa trẻ cuối tuần trước chạy trốn khỏi trường Baker Worth, trên ti vi ban nãy là ba đứa trong số chúng." Jimmy đưa ra bức ảnh mình tìm được trước đó, cười hỏi White: "Ban nãy có phải có người vừa nói đến "thính nhạy tin tức" không nhỉ?" Cậu ta cười rất vui vẻ, lúc nãy trong cuộc họp, khi cậu ta đưa tin này ra, White còn chế giễu cậu ta là không thính nhạy tin tức.
"Giỏi lắm, Jimmy." White không thấy xấu hổ tẹo nào nói, dường như ông ta chỉ quan tâm đến có tin tức đáng chú ý hay không mà thôi, "Đây là gì? Một trò đùa quái đản? Hay một âm mưu?"
"Đám quỷ sứ nghịch đòi mạng!" Kate xinh đẹp quyến rũ phụ trách chuyên mục riêng giọng đầy cảm thán.
"Hình như tôi đã từng gặp bọn chúng." Lois nhìn ảnh nhớ lại, buổi tối hai hôm trước cô mua rất nhiều đồ mang về, kết quả không may vấp ngã trước cửa căn hộ của mình, lúc đó là mấy đứa nhóc này cười nhạo cô nàng, bọn chúng còn dắt theo thú cưng là một con lợn lang, cô còn nhớ rất rõ.
"Được, tin tức này mấy người phụ trách nhé." White nghe cô nàng nói xong, gật đầu rồi tuyên bố: "Tan họp."
Tất cả tư liệu bị dồn lên tay Clark, vừa nghe đến câu tan họp, anh cũng không nói gì, đặt tư liệu lên bàn, quay lại tìm cô bạn gái nhỏ của mình.
"Em đợi lâu quá phải không?"
"Không đâu." Amy lắc đầu, "Trên ti vi lúc nãy là chuyện gì vậy?"
"Có mấy đứa trẻ khống chế truyền hình và các kênh phát sóng, không biết là bọn chúng làm thế nào mà được như vậy nữa." Clark giải thích đơn giản.
"Whoa, mấy đứa nhóc này thật là không đơn giản." Jenny không thể không khen một câu lợi hại.
"Không chế truyền hình?" Amy nhíu mày, "Vậy bọn chúng liệu có khống chế thứ gì khác không? Ví dụ như những thiết bị theo dõi của Metropolis chẳng hạn, sau đó theo dõi cả thành phố? Dù sao bọn chúng hình như ngoài trốn cảnh sát còn đang né tránh một người nào khác." Amy nói như vậy, thực ra cũng là muốn nhắc nhở Clark, đám quỷ nhỏ này nếu làm thế, thân phận siêu nhân của anh rất có thể bị lộ, mà trong nguyên tác phim, siêu nhân quả thật cũng bị lộ, có điều anh hóa giải nghi ngờ về mình rất thông minh, khiến cho đám quỷ nhỏ kia ngờ vực mà không dám khẳng định.
"Theo dõi?" Clark nhíu mày, nhìn Amy đang nhìn chằm chằm mình, liền hiểu ra là cô đang nhắc nhở anh, trong lòng tuy rằng không tin lắm rằng đám quỷ nhỏ này có thể có năng lực lớn như vậy, nhưng trong lòng cũng giữ lại chút đề phòng.
"Amy cậu nói đùa à? Bọn chúng sao có thể có năng lực lớn như vậy chứ? Đừng nghĩ đến việc này nữa, Clark, anh đã nghỉ chưa? Chúng tôi đang muốn đi dạo phố đó." Jenny nghe hai người nói, cảm thấy chẳng thú vị chút nào, liền lái câu chuyện sang đề tài mà mình thấy hứng thú nhất.
"Cô chờ một chút, tôi đi tìm tổng biên tập xin đã." Clark nhìn đồng hồ, không biết White liệu có tức giận muốn giết anh không, có điều tháng này anh đã tăng ca rất nhiều lần rồi, giờ muốn nghỉ mấy tiếng đồng hồ hẳn là không có vấn đề.
"Như vậy được không?" Amy không tán thành anh nghỉ làm, nhất là lúc nãy cô vừa nhìn thấy White giao cho Clark nhiệm vụ mới.
"Không sao đâu." Clark xoa đầu cô, "Anh còn mấy lần nghỉ nữa còn chưa dùng đến, xin nghỉ một lúc cũng không sao, hơn nữa bây giờ cho đến lúc tan tầm chỉ còn hơn một tiếng đồng hồ thôi."
"Vậy em đi cùng anh." Amy đặt Bakersfield vào lòng Jenny, "Nhờ cậu ôm nó giúp mình."
"Mình sẽ ở đây chờ hai người."
Amy đi theo Clark tìm White, dọc đường đi hầu như tất cả mọi người đều chú ý đến cô, bởi vì trông cô và Clark có vẻ rất thân thiết, bàn tay to của Clark vẫn ôm chặt cô, giúp cô né qua đám đông phóng viên đang bận rộn quay cuồng.
"Clark, đây là..?" Kate vẫn rất có "hứng thú" với Clark dùng ánh mắt có phần địch ý chĩa thẳng vào Amy, nhìn từ trên xuống dưới.
"Amy, đây là đồng nghiệp của anh, Kate, phóng viên chuyên mục, còn đây là bạn gái của tôi, Amelia. Kate, chúng tôi còn có việc tìm tổng biên tập, đi trước đây." Clark chỉ giới thiệu đơn giản rồi đưa Amy đi, anh cũng không muốn Amy hiểu lầm gì, tuy rằng Kate vẫn đối với anh rất nhiệt tình, nhưng Clark tự biết là vô phúc tiêu thụ.
Kate nghe Clark nói là bạn gái của anh, cảm thấy ngạc nhiên, sau đó vẻ mặt ái muội nhìn theo bóng bọn họ, quyết định đợt lát nữa khi có thời gian hỏi xem bọn họ đã đến mức nào rồi.
"Tổng biên tập, tôi muốn xin nghỉ."
"Hả?" White từ đám tài liệu trên bàn ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Amy liền hiểu chuyện gì, "Ngày mai tăng ca thêm hai tiếng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!