"Anh, anh nói gì vậy?" Amy không thể tin nổi, tuy rằng cô vẫn biết anh trai mình rất thông minh, nhưng không ngờ anh lại có thể vừa gặp đã nhận ra được bộ mặt thật của Clark.
"Xem ra là em biết." Gloucester nhướn mày.
"Ah, em biết, nhưng mà sao anh lại nhận ra được vậy?" Nếu không có cách nào giấu được, chỉ có thể nhận tội thôi, Amy thẳng thắn thừa nhận quả thực mình biết thân phận kia của Clark.
"Hừ, chỉ bằng chút mánh khóe đó thì lừa được ai chứ, chỉ cần người quen biết sơ sơ với cậu ta thôi cũng có thể nhận ra được." Gloucester đối với Clark đúng là vô cùng không vừa mắt, chỗ nào có thể dìm hàng được thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua, tuy rằng trong mắt anh Clark đích thực là chẳng có chút nào xem được cả.
"Kỳ thực cũng đâu đến nỗi kém vậy ạ, ở đây chưa có ai phát hiện ra điều đó đâu." Amy nói đỡ cho Clark.
"Vậy chỉ có thể chứng tỏ cậu ta làm người quá thất bại, ngay cả một người quan tâm mình cũng không có."
Amy cười gượng: "Anh à, đừng nói ác như vậy chứ, anh ấy mới đến thành phố này chưa được bao lâu, hơn nữa cố ý giấu mình, đây cũng là không thể tránh khỏi." Clark quả thật không kết giao bạn thân bạn tốt gì, trong nguyên tác, ngoài người nhà và Lois Lane, hầu như lúc nào anh cũng đều lẻ loi một mình.
"Em muốn che chở cậu ta thì tùy em, có điều phải cảnh cáo trước, cậu ta có làm gì em cũng đừng có tham dự vào." Gloucester tuy rằng không vừa ý lắm với thân phận của Clark, nhưng cảm giác của Amy mới là quan trọng nhất, anh không muốn bắt ép em gái phải quyết định rời xa Clark, cho dù tên kia có là một người ngoài hành tinh.
Lần đầu tiên siêu nhân xuất hiện, Gloucester đã tiến hành điều tra phân tích – phân tích xem sự tồn tại của người này có thể ảnh hưởng đến Amy hay không – kết luận cuối cùng là nơi siêu nhân xuất hiện quả thực coi như an toàn, cho nên anh mới không bắt Amy về nước ngay.
Hơn nữa, chỉ cần thân phận siêu nhân của Clark không bị phát hiện, Amy có thể coi như là người an toàn nhất thế giới, ai bảo cô bé có anh chàng người yêu là siêu nhân chứ.
"Em rất biết tự lương sức mình mà, sẽ không chen vào quấy phá gì đâu." Amy kéo kéo Gloucester làm nũng, dỗ cho Gloucester từ mặt nhăn mày nhíu rốt cuộc cũng thoải mái dễ chịu.
Amy cũng thông minh, đem những sự kiện siêu nhân đã giải quyết thời gian qua mà mình biết kể cho Gloucester nghe, để anh có thể hiểu rõ hơn Clark là người như thế nào, Gloucester nghe xong, cũng dần dà hiểu sâu hơn về Clark, tuy rằng vẫn là nhìn hắn ta không vừa mắt, nhưng cũng cảm thấy người này miễn cưỡng đủ tư cách kết giao với Amy.
Có điều, anh sẽ không khinh địch cứ vậy mà giao bảo bối ra, "Ngày mai anh bay đến thành phố Gotham gặp Bruce Wayne, em có muốn đi cùng không?"
"Hả? Sao tự nhiên lại hỏi em cái này? Ngày mai em phải lên lớp học rồi." Amy tuy rằng thật sự rất muốn nhìn thấy người tương lai sẽ là Batman, nhưng chuyện học hành cũng không thể hoãn lại được…
"Anh sẽ giúp em xin phép, không phải em rất có hứng thú với Bruce Wayne sao? Anh mang em đi gặp anh ta chẳng lẽ em không thích? Hơn nữa lẽ nào em không muốn ở bên cạnh anh lâu một chút?" Gloucester lần trước nói chuyện qua điện thoại đã nghe ra Amy cảm thấy hứng thú với Bruce Wayne, e rằng cũng là vì điều bất ngờ ngoài ý muốn gì đó mà cô đã nói lúc trước, vậy nên anh từng cho người điều tra Bruce Wayne, quả nhiên tìm hiểu được không ít chuyện thú vị – khi còn nhỏ cha mẹ bị bắn chết ngay trước mặt hắn, được người quản gia nuôi lớn, sau mười năm cha mẹ qua đời hắn bắt đầu du lịch thế giới, cùng lúc học tập các kỹ năng võ thuật, điều tra, pháp luật lần lượt khắp từ Âu sang Á. Gloucester thế nào cũng không cảm thấy người như vậy sẽ là một kẻ ăn chơi tồi tệ, mà ngược lại, anh cho rằng Bruce Wayne là một thiên tài, hơn nữa còn là một thiên tài đầy bi kịch.
Mà một thiên tài đầy bi kịch như vậy, nếu không trở thành anh hùng diệt trừ tội ác thì nhất định sẽ là một kẻ xấu xa không gì không dám làm, anh rất mong chờ xem người này sẽ lựa chọn điều gì. Gloucester suy nghĩ, khóe môi cong lên một nụ cười bí hiểm.
Amy bị nụ cười của anh trai dọa cho run người, bình thường anh mà cười như vậy chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp, "Em tất nhiên là muốn ở bên cạnh anh rồi, anh nói sao sẽ là vậy, thế nên anh gọi điện thoại xin phép ở trường giúp em đi, em đi thông báo cho Clark biết."
"Ừ."
Clark thấy Amy sang phòng mình thì rất bất ngờ, "Sao em không ở cùng anh trai?"
"Chúng ta vào rồi nói." Amy đẩy anh vào trong, đóng cửa lại rồi ngồi xuống sofa, "Phù, anh trai em quả thực là khó đối phó, anh không biết là anh ấy vừa nói với em điều gì đâu!"
"Nói gì vậy?" Clark buồn cười nhìn cử chỉ cường điệu của cô, ngồi xuống bên cạnh.
Amy đột nhiên làm mặt hung dữ nhìn anh: "Nói, chiều nay anh và anh trai em đã làm gì? Sao anh vừa về mà anh ấy đã hỏi em, có biết anh là siêu nhân hay không?"
"Anh ấy biết?!!!" Clark cả kinh nhảy dựng lên, nhất thời quên khống chế sức mạnh, vọt thẳng lên trần nhà, cũng may lực không lớn, đụng vào chỉ khiến cái trần lủng một hố to chứ không bị vỡ tan ra..
Có điều âm thanh vẫn là như trời long đất lở, ngay cả Amy cũng có thể nghe thấy tiếng người ở tầng trên ồn ào, cũng may sau đó không còn tiếng động nào nữa, tầng trên cũng dần dần yên tĩnh lại…
Clark quay xuống Amy cười xấu hổ, chỉ nhận được một cái nhìn khinh bỉ.
"Còn không mau xuống." Quả nhiên không thể xem thường sức phá hoại của siêu nhân, Amy nhìn anh quay trở lại sofa, lại nhìn cái lỗ to trên trần, vừa đúng kích cỡ một cái đầu, "Đợi lát nữa anh phải sửa lại đi, đừng để người nào nhìn ra cái trần này có vấn đề."
"Đây là chuyện nhỏ. Anh trai em làm sao lại phát hiện ra anh vậy?" Giờ Clark quan tâm nhất là điều này, sao hai anh em nhà này đều có thể dễ dàng nhìn thấu anh như vậy nhỉ?
"Ai biết được, có điều anh em nói kỹ thuật ngụy trang của anh quá kém." Amy chế nhạo, "Có điều anh cũng đừng nản vội, em nghĩ kỹ thuật diễn của anh không phải tồi đâu, là anh trai em quá thông minh lại nhớ dai nữa nên mới nhận ra anh."
"Em đây là đang an ủi hay đả kích anh vậy?"
"Đương nhiên là an ủi rồi, yên tâm đi, anh trai em rất kín miệng, sẽ không nói ra ngoài đâu." Nhiều lắm chỉ là lợi dụng một chút ưu thế của anh mà thôi, Amy cười vỗ vỗ đầu anh như vẫn vỗ đầu Bakersfield, "Đúng rồi, em sang đây là muốn nói cho anh biết, ngày mai em sẽ đi cùng anh trai đến thành phố Gotham, có lẽ sẽ ở lại đó một hai ngày."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!