Nhận lời mời của Clark, Amy cũng không định đi một mình mà gọi Jenny đi cùng, cô không quen người của tòa soạn, không mang theo bạn đến nếu không có ai nói chuyện cùng thì thật là xấu hổ…
Jenny nhận được điện thoại xong lập tức chạy tới, cô nàng đương nhiên không phải vì chơi, mà là muốn tìm cơ hội kiểm tra Clark.
"Hi, anh chàng đẹp trai, lại gặp rồi." Jenny ăn mặc gợi cảm xinh đẹp ngồi trong taxi chào Clark.
"Chào cô Cairns." Clark đương nhiên nhớ rõ cô gái xinh đẹp đầy ấn tượng này, bởi vì ngoài việc bản thân cô quả thật rất khó khiến người khác quên được thì cũng bởi vì Amy thường xuyên nhắc tới cô, các cô là bạn rất thân nhau.
"Xem ra không cần tôi giới thiệu nữa nhỉ." Amy cúi người ngồi vào trong xe, thuận tiện ôm Jenny chào hỏi, cô đã để Bakersfield cho vệ sĩ chăm sóc, lúc này không thể mang theo nó được, mà Amy cũng không yên tâm để nó một mình ở nhà.
Clark mở cửa ghế trước ngồi xuống, nói địa điểm cho tài xế taxi rồi mới quay đầu lại nói với Jenny: "Rất vui được làm quen với cô, Amy bình thường hay nhắc tới cô lắm."
"Nếu đã quen biết thì cứ gọi tôi Jenny là được, tôi có thể gọi anh là Clark không?"
"Tất nhiên, tôi rất hân hạnh." Jenny đã đưa cành ô
-liu ra, Clark rất vui vẻ mà tiếp đón.
*cành ô liu: tượng trưng cho hòa bình (trong truyện này thì ý muốn nói đến thái độ thân thiện chăng?)
Trên đường đi, Jenny cứ liên tục tra hỏi Clark: tuổi, gia đình, nghề nghiệp, những việc từng làm, hoàn toàn giống như một nhân viên điều tra hộ khẩu, Amy biết cô bạn đang giúp mình xem xét xem Clark có thích hợp với mình hay không.
Clark bị tra hỏi rất nhiều vấn đề, người bình thường có lẽ đã chịu không nổi nữa, nhưng anh vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa, Jenny có lằng nhằng soi mói thế nào cũng không tỏ ra một chút gì bất mãn.
Đến cuối cùng, Jenny cũng phải bội phục anh, "Nếu bộ dạng này của anh ta không phải giả vờ thì anh ta quả thật là một sự lựa chọn tuyệt vời, ngay cả tớ cũng sắp động lòng rồi đấy." Jenny nói nhỏ vào tai Amy.
"Jenny!" Amy đỏ mặt, khẽ đẩy cô bạn một cái, Jenny không biết tai Clark thính đến thế nào đâu.
Len lén nhìn gương chiếu hậu trước mặt, nụ cười trên môi Clark đã tươi thêm mấy phần, Amy thực bất đắc dĩ, có lẽ không cần Jenny hỗ trợ, nếu như chính mình chủ động đề nghị kết giao là có thể khiến Clark rất vui rồi?
Có điều nếu vậy, Jenny nhất định sẽ nói cô không đủ rụt rè.
Nơi Clark hẹn cùng Perry White là một quán bar, không lớn, giống như các quán bar hay có các cao bồi thường lui tới trong những bộ phim về miền Tây, khá đặc biệt ở nơi xa hoa rực rỡ như Metropolis.
Tham gia buổi hẹn lần này, ngoài chủ biên White và Lois Amy đã gặp, còn có anh chàng phóng viên chụp ảnh Jimmy và Wicks là một tay phóng viên người qua đường nào đó trong phim mà Amy không nhớ ra.
Lois thấy Amy thì vẻ mặt không được tốt lắm, rõ ràng là cô nàng còn nhớ rõ chuyện ở đêm tiệc từ thiện.
"Clark, cậu còn dẫn theo người đến hả? Sao, muốn tìm người làm chứng cho con đường thảm bại của mình à?" White cười lớn trêu chọc, nhưng thật ra ông ta không để bụng chuyện nhiều thêm ra hai người chút nào.
"Xin chào, tôi là Amelia Lee, còn đây là bạn tôi Jenny Cairns, rất xin lỗi vì không mời mà đến, hy vọng không quấy rầy đến mọi người." Amy lễ phép chào hỏi .
Jimmy cướp cơ hội mở miệng trước White, tròng mắt trực tiếp dính trên người Jenny, "Đâu có, có thể gặp được hai quý cô xinh đẹp thế này sao lại nói là quấy rầy chứ, phải không tổng biển tập?" Anh chàng hỏi sang White ngồi bên cạnh, sau đó bị trừng mắt một cái liền ngoan ngoãn ngậm miệng.
"Nhiều người càng vui, các cô muốn đặt bao nhiêu?" White kêu mọi người ngồi xuống, bắt đầu xếp bài.
"Tôi không chơi, chỉ xem thôi." Amy lắc đầu, tự giác ngồi ra phía sau Clark.
"Tôi có thể tham gia chứ?" Jenny quay sang Wicks cười cười.
"Tất nhiên rồi, mời cô." Đối phương rất tự giác dành ra một vị trí bên cạnh.
"Xem ra cô bé rất tự tin vào kỹ năng chơi bài của mình, đêm nay tiền đặt cược hơi cao đấy, cô chắc chắn là muốn tham gia chứ?" White tuy rằng muốn thắng nhưng vẫn nhịn không được khuyên nhủ, tuổi Jenny cũng không phải là lớn.
"Tất nhiên rồi, như ông nói đấy, tôi rất tự tin về bản thân mình." Jenny cầm lấy bài trong tay White, thể hiện một chút kỹ thuật xếp bài. Trước đây cô đã từng đi theo bố tham gia không ít lần những cuộc tụ tập ở quê, đánh bài là món giải trí không bao giờ thiếu, có bố là cao thủ chơi bài, cô tự nhiên là học được không ít, dù không là 10/10 nhưng cũng được đến 7, 8 phần.
Quả nhiên như Jenny nói, cô quả thật có vốn để tự tin, những ván đầu hầu như đều là cô thắng, không bao lâu sau trên bàn trước mặt cô là một đống tiền giấy lẫn tiền xu, tất cả đều là chiến lợi phẩm của cô.
White thấy tình hình khó khăn không thể không dùng mười phần tinh thần ứng phó, thậm chí còn gian lận – đây là tình tiết trong phim có nhắc tới, có điều Amy nhìn không ra – cuối cùng mới cứu vãn được tình thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!