Chương 16: (Vô Đề)

Sự kiện người tàng hình chấm dứt, Clark lại có thể thoải mái một thời gian, mà phương pháp thư giãn của anh chính là một mình chơi bóng chày, có điều lần này anh lại mời Amy.

"Ôi không không không, thần kinh vận động của tôi không tốt chút nào, anh đừng có hành hạ tôi chứ." Amy nghe Clark nói xong liền lắc đầu quầy quậy, cô thấy anh điên rồi, mới sáng sớm đã lôi cô ra khỏi ổ chăn để đi chơi cái trò này.

"Cô có thể mang theo Bakersfield đi cùng, coi như đi dạo thôi cũng được mà!" Clark thuyết phục, anh rất muốn Amy cùng đi, đàn ông khi yêu luôn muốn thể hiện bản thân trước mặt người mình yêu thích, Clark không thể để cho Amy tận mắt nhìn thấy anh dùng thân phận siêu nhân cứu người, như vậy sẽ có nhiều nguy hiểm, nhưng chuyện như bây giờ lại rất thích hợp.

"Hả?" Amy nhìn xuống Bakersfield đang ăn bữa sáng bên cạnh, nó hình như cũng biết hai người đang nói về nó, cái đầu đang chúi vào bát ăn ngẩng lên, vẫy vẫy cái đuôi vui vẻ nhìn hai người, Amy nhìn miệng nó dính một vòng vết sữa, buồn cười, "Được rồi, đúng lúc tôi mới mua một chiếc xe đạp, mang theo coi như đi tập thể dục vậy." Amy biết đi xe đạp, có điều đó là Trương Dung ở thế kỷ 21, còn ở thời đại này cô chỉ có thể cưỡi ngựa, ở trong giới quý tộc sẽ không chơi những môn thể thao không thanh lịch nhã nhặn, khó có lúc được tách ra, cô liền mua cho mình một chiếc xe đạp, dự định ngày thường không có việc gì thì đạp xe đi dạo, còn có thể dùng để rèn luyện thân thể, hôm nay vừa lúc đi luyện tập chút vậy.

Mặc một bộ đồ thể thao, Amy để Clark dắt xe giúp, còn mình thì nhàn nhã dắt Bakersfield đi song song với anh, vừa đi vừa trò chuyện: "Tôi đã bảo đám Bernie hôm nay khỏi cần đi theo, sẽ không ai phát hiện bí mật của anh đâu." Từ khi siêu nhân xuất hiện ở Metropolis, tỉ lệ tội phạm lập tức giảm xuống rất nhiều, hơn nữa trong khoảng thời gian này quả thực Amy làm việc và nghỉ ngơi đều bình thường, không dính dáng đến bất cứ phiền phức gì, Amy rốt cục cũng thuyết phục được Gloucester để anh thả lỏng vòng bảo vệ quanh mình một chút, mỗi ngày không có ai đi theo khiến Amy thoải mái hơn rất nhiều. Có điều cô vẫn đeo trên mình thiết bị định vị để các vệ sĩ có thể lúc nào cũng biết được vị trí của cô, phòng ngừa vạn nhất.

Trò đánh bóng chày của Clark chỉ có thể chơi một mình, dù là ném bóng, đánh bóng hay bắt bóng, Clark thật giống như người thuyết minh chuyên nghiệp vừa nói vừa chơi bóng, Amy nhìn động tác của anh vô cùng thành thạo, có thể nhận ra đây không phải lần đầu tiên anh chơi bóng như vậy.

Đúng thật, ai có thể có khả năng cùng anh chơi loại trò chơi kỹ năng cao như vậy chứ? Quả bóng nhỏ trước mắt Amy chỉ còn là một bóng mờ, đây còn là Clark dùng lực khá nhẹ nên cô mới có thể thấy, bằng không sợ rằng ngay cả chút bóng mờ đó cũng không nhìn được.

Amy tháo dây xích cổ cho Bakersfield để nó tự do chạy nhảy, cửa sân bóng chày đã đóng kín không sợ Bakersfield chạy mất, còn Amy thì vừa đạp xe lượn vòng quanh sân bóng vừa xem Clark chơi bóng.

Bakersfield chạy theo chủ, vẫn theo phía sau cô, thỉnh thoảng lại sủa lên ăng ẳng mấy tiếng khiến Amy cười ha ha, lại càng trêu chọc cho nó chạy nhanh thêm.

Clark nhảy một bước, gần như bay lên chụp được quả bóng chính mình vừa đánh ra, khi hạ xuống vừa vặn ở ngay bên cạnh Amy.

Amy dừng xe, vỗ tay: "Tuy tôi không hiểu biết về bóng chày lắm, nhưng anh chơi rất tuyệt, lại nhảy cao như vậy, có muốn bỏ nghề phóng viên chuyển sang làm vận động viên không?"

"Như vậy, có lẽ trọng tài sẽ nghĩ tôi dùng dopping mất." Clark đẩy đẩy mắt kính, khi còn bé quả thật anh rất thích làm võ sĩ đấu quyền anh, nhưng sau khi hiểu được bản thân mình không giống người thường thì đã không còn mơ mộng những giấc mơ xa vời như vậy nữa.

Tuy nhiên để trọn vẹn giấc mơ thời thơ ấu, khi Clark đi du lịch từng theo học quyền cước với một tay quyền anh hạng nặng – Wildcats, (người này chính là thầy dạy võ của Batman), cho nên thân thủ của anh mới có thể tốt như vậy.

"Dopping cũng không có hiệu quả đến như thế, nói là người máy tôi còn tin, có điều cũng may anh không lựa chọn trở thành vận động viên." Amy dựng xe xong, lấy nước và khăn mặt ở chỗ khán đài bên cạnh đưa cho Clark, lại lấy một chai riêng cho mình, uống mấy ngụm rồi cho Bakersfield uống nữa.

"Sao lại nói như vậy?" Clark ngửa đầu uống một hớp lớn, tuy rằng anh không khát, vận động vừa rồi không ảnh hưởng đến anh chút nào, ngay cả mồ hôi cũng chưa thèm đổ.

"Bởi vì nếu anh làm vận động viên, vậy những người khác không phải sẽ thất nghiệp hết sao?" Amy nửa thật nửa đùa nói.

"Cho nên tôi chỉ có thể từ bỏ thôi." Clark nhún vai, anh thích cùng Amy đối đáp như vậy, tuy rằng nội dung không có gì đặc biệt, thậm chí có phần nhảm, nhưng chính những chuyện bị người ta cho là tầm thường lại khiến anh chẳng muốn ngừng lại.

Amy nhìn đồng hồ, "Thời gian không còn sớm nữa, buổi sáng tôi có tiết học, anh có muốn sang nhà tôi ăn sáng không?"

"Rất vui lòng!" Tuy rằng mặc đồ thể thao không thích hợp, nhưng Clark vẫn làm một hành động rất lịch lãm – anh cầm tay Amy hôn lên lưng bàn tay tay.

Vì thế, mặt Amy đỏ suốt một ngày.

"Cô cảm thấy tôi thế nào?"

Trong bữa tối , Clark đột nhiên hỏi Amy một câu như vậy.

Amy bị câu hỏi đột ngột khiến cho sững người, một lúc lâu sao mới hồi phục tinh thần lại, mất tự nhiên hỏi: "Sao anh tự nhiên lại hỏi vậy?"

"Hôm nay tổng biên tập nói muốn Lois và tôi cùng hợp tác, cô cũng biết Lois là một phóng viên rất giỏi, nếu như có thể hợp tác với cô ấy tôi có thể học được rất nhiều," thuận tiện có thể xem chừng cô gái thích tìm phiền toái này một chút, "Nhưng Lois nói không cần hợp tác, có lẽ cô ấy cảm thấy tôi không đủ kinh nghiệm." Clark có chút tủi thân, tuy rằng anh quả thật không như Lois đã làm việc nhiều năm ở "Nhật báo hành tinh", có kinh nghiệm phong phú, nhưng anh từng làm việc một thời gian ở các tòa soạn báo khác, gần đây lại cùng Lois tìm ra không ít tin tức quan trọng, anh cho rằng năng lực của mình hẳn là đã được công nhận, nhưng giờ đối phương lại nói với anh, cho rằng anh còn chưa đủ tư cách?!

"Tính cách cô Lane có phần hiếu thắng, tuy cô ấy nói như vậy nhưng tôi nghĩ trong lòng cô ấy có lẽ là vẫn công nhận anh, nếu không thì cô ấy đã có thể yêu cầu đổi thành người khác đúng không? Chuyện này chứng tỏ cô ấy hẳn là cảm thấy trong tòa soạn báo của các anh, năng lực của anh so với những người khác hơn hẳn không phải sao? Tuy rằng cô ấy nhất định cho rằng anh không thể so với mình được."

Amy nói ra nhận định của mình, Lois vừa nhìn đã thấy là một nữ cường nhân, tuy rằng cô ấy nhất định cũng có mặt yếu đuối của riêng mình.

"Cô thật sự cho rằng như vậy?" Clark hỏi.

"Dĩ nhiên rồi, những bài viết của anh tôi cũng đều có xem qua, cách hành văn rất tốt, tôi còn đang muốn nhờ anh hướng dẫn cách viết luận văn thế nào đây, cách viết kiểu Mĩ không giống như kiểu Anh." Amy nhớ tới một đống bài phải viết kia liền gật đầu thật mạnh, cách hành văn của cô tuy rằng không tồi, nhưng chỉ là với tiếng Trung và tiếng Anh – Anh, còn đối với tiếng Anh – Mĩ thì có chút khó khăn.

"Tôi rất muốn giúp đỡ, cô lúc nào cũng có thể tới tìm tôi." Clark đương nhiên là không ngại cùng người mình thích ở chung nhiều một chút, anh cũng chỉ mong được như vậy.

"Vậy thì tôi cám ơn trước nhé, các anh gần đây có tin tức lớn nào không? Trên báo chí đều là tin tức vớ vẩn, chẳng có gì thú vị cả." Amy tiện tay lấy một tờ báo đặt bên cạnh, trên đó còn đưa tin về những hậu quả để lại của sự kiện áo tàng hình, Aaron được viện nghiên cứu nào đó mời đi, đã di dân sang Anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!