"Vụ cướp trên mục tin tức là kẻ khác ăn cắp áo tàng hình của Aaron làm, ông ấy vô tội." Clark giải thích.
"Vậy giờ ông ta ở đâu?"
"Ở trong nhà tôi, tình hình bây giờ của ông ta không được tốt lắm."
"Thật sao, anh đã có việc bận như thế, buổi dã ngoại lần này đành thôi vậy." Amy có chút tiếc nuối, sau khi hiểu được cảm giác trong lòng mình, cô đã rất mong chờ chuyến "hẹn hò " này.
"Xin lỗi Amy, chờ chuyện này kết thúc chúng ta lại đi được không?" Clark thấy vẻ mặt cô chán nản lập tức giải thích, bàn tay to duỗi ra vuốt vuốt mái tóc đen của Amy dỗ dành.
"Được." Amy gật đầu, "Tôi có thể sang phòng anh xem không? Không biết ông Aaron đó có đồng ý kể một chút cho tôi về áo tàng hình của mình hay không nhỉ?"
"Chắc chắn rồi, ông ấy là người có tính cách thân thiện, nhất định sẽ không làm cô thất vọng."
"Có thể mang Bakersfield theo không? Tôi không yên tâm để nó một mình ở nhà." Amy tìm thấy Bakersfield cạnh sô pha, nó đang rất hăng hái cắn xé một chiếc dép lê lông vải nhung, Amy liền quyết định đem cả đôi dép quăng cho nó đùa nghịch, dù sao chỉ còn một chiếc cũng không thể sử dụng được nữa, Bakersfield tuy còn nhỏ nhưng những chiếc răng sữa của nó thì uy lực tàn phá không hề kém, chiếc dép lê kia đã rách thủng lỗ chỗ.
"Tất nhiên là được rồi, tôi rất vui vẻ hoan nghênh, đương nhiên nếu cô có thể thuận tiện giúp tôi nấu cơm nữa thì rất tốt." Clark cười đùa, nhưng đề nghị này của anh cũng là xuất phát tự đáy lòng, mấy ngày nay Amy không ở nhà anh chỉ có thể ăn bên ngoài hoặc là mấy thứ đồ ăn nhanh, thật sự là rất rất nhớ đồ ăn cô làm.
Amy bị anh trêu chọc nở nụ cười, "Từ từ, tôi đi thay đồ chút đã rồi sang."
Amy cởi áo khoác trên người ra, thay quần áo ở nhà, lại buộc tóc cao lên, cả người thoạt nhìn tinh thần lên cao không ít, ôm Bakersfield đi theo Clark sang phòng anh, không ngờ ở đó ngoài Aaron còn có Lois .
Aaron quả thật như lời Clark, là một người đàn ông tóc vàng tầm tuổi trung niên rất thân thiện, Amy vừa gặp ông ta đã có ấn tượng khá tốt, cho dù không xem qua nguyên tác trong phim cô cũng rất khó tin tưởng người như vậy lại là tội phạm cướp giật, còn bỏ trốn khỏi trại giam.
Có điều bọn họ tới không đúng lúc, Aaron và Lois lúc này đều đang ngủ trên sô pha phòng khách.
"Anh không nói Lois ở đây." Amy không vui nói, dĩ nhiên là cô không thích nhìn thấy tình địch..
Biểu cảm rõ ràng trên mặt của Amy khiến Clark rất vui, anh khẽ cười nói: "Là Aaron tìm đến Lois trước, chỗ của cô ấy không tiện giấu người nên tôi dẫn ông ta về đây, Lois đến vì có vài điều chúng tôi muốn hỏi ông ta."
"Được rồi, tôi nghĩ tôi nên đem Bakersfield về, nó sẽ làm ồn đến bọn họ thôi." Amy thấp giọng, mà Bakersfield trong lòng cô cũng im lặng trở lại, không hề vùng vẫy nghịch ngợm như trước.
"Không cần lo, nó đúng là rất ngoan sẽ không làm họ thức dậy, hơn nữa họ cũng sắp tỉnh, chúng ta vào phòng bếp trước đã nhé…" Clark kéo Amy vòng qua phòng khách vào bếp.
"Anh đói đến vậy à?" Amy thắc mắc, siêu nhân chẳng phải là không cần ăn uống gì sao?
"Thật ra là tôi rất nhớ tay nghề nấu ăn của cô, cô xem, để chuẩn bị cho cô trổ tài, tôi đã nhồi kín cả tủ lạnh rồi này." Clark mở tủ lạnh ra, bên trong nhồi đầy thực phẩm nấu ăn, thịt, cá, trái cây rau dưa cái gì cũng có, tất cả đều là đồ Clark thích ăn.
"Mẹ anh muốn nuôi anh ăn no bụng nhất định không dễ dàng gì." Amy buông Bakersfield, mặc vào chiếc tạp dề mà cô vẫn để ở nhà anh lên, rửa tay đeo găng tay, chọn thực phẩm trong tủ lạnh, nghĩ đến hai người trong phòng khách hẳn là không biết dùng đũa, cuối cùng không chọn đồ ăn Trung Quốc là món sở trường và cô cũng thích nhất nữa, dự định làm vài món ăn theo phong cách Anh ít dầu ít béo: gà trộn salad, tôm nướng, khoai tây om thịt cừu, thịt cừu nướng, bánh put
-đinh lạnh.
Lại sợ nhiều người ăn không đủ, Amy còn chuẩn bị thêm một nồi súp nữa.
Lấy trong tủ lạnh ra những nguyên vật liệu cần thiết, Amy gọi Clark: "Giúp tôi rửa sạch hết chỗ này nhé." Với tốc độ của Clark, anh làm nhanh hơn so với cô rất nhiều.
Clark rất tự nhiên đón lấy, sau đó theo lời Amy rửa sạch tất cả những thứ cần thiết theo yêu cầu, hai người phối hợp rất ăn ý, hiển nhiên không phải lần đầu tiên như vậy.
Khi món đầu tiên đã chín, mùi thức ăn thơm tràn ra phòng khách, rất nhanh đã đánh thức hai người đang nằm ngủ, Lois bước vào bếp: "Là cô?!"
Amy nghe được giọng nói, ngẩng đầu nói "Xin chào" một tiếng, rồi lại cúi đầu tiếp tục nấu ăn, không hề để ý tới Lois nữa, nói thật thì cô không thích Lois lắm, trong phim tình cảm của nhân vật này luôn phân vân lưỡng lự giữa ba người đàn ông (tuy rằng tất cả mọi người chúng ta đều biết chỉ có hai người là Clark (cũng chính là siêu nhân) và Lex Luther), quan điểm của Lois về tình yêu Amy khó mà đồng tình được.
Thấy Amy tỏ ra lạnh nhạt như vậy, Lois chỉ có thể quay qua nhìn Clark: "Sao cô ấy lại ở đây?" Đối với cô gái trả giá một trăm ngàn đô chiến thắng trong cuộc đấu giá bữa trưa dã ngoại với siêu nhân, Lois vừa ghen tị vừa ao ước, cô cũng từng muốn điều tra về Amy, lại luôn vấp phải trở ngại, đến bây giờ ngay cả tên cũng chưa tìm ra được, chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy, dường như có người nào đó ngăn cản cô điều tra tiếp.
"Amy sống ở căn hộ bên cạnh, tôi nhờ cô ấy sang đây làm cơm trưa giúp, tay nghề nấu ăn của cô ấy thật sự rất giỏi."
"Tôi cũng nghĩ vậy, hương vị này thật là thơm." Aaron hít hít mũi, cảm thấy mình thật sự đã đói bụng.
Nghe lời ca ngợi của Aaron, Amy chỉ mỉm cười ngọt ngào: "Thật vui vì ông thích, có điều còn phải chờ thêm chút nữa mới có thể ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!