Khi Eddie sinh con đã được chuyển đến một góc của nhà kho – ngôi nhà cho chó nhỏ bé của nó không tiện cho bác sỹ thú y đỡ đẻ – sau đó cũng không chuyển đi chỗ nào khác, mỗi ngày Jenny hoặc bố mẹ mang đến thức ăn giàu dinh dưỡng cho nó, ngoại trừ bọn họ ai cũng không thể tới gần Eddie vừa mới sinh, chỉ cần nhìn thấy người nào khác Eddie sẽ lên tiếng gầm gừ cảnh cáo, tư thế như sắp chuẩn bị tấn công.
Là chó chăn cừu, khả năng của Eddie ai cũng có thể thấy rất rõ, cho nên không người nào dám thử xem liệu nó có dám cắn thật không.
Có điều từ lúc Eddie đẻ con đến nay đã hơn một tháng, bây giờ Eddie đã không còn gầm gừ với người đến gần nữa, bố Jenny đang định cho nó về ổ cũ, nhưng đám chó con lại hơi khó xử lý.
Năm con chó nhỏ giống như Eddie đều là chó chăn cừu có hai màu đen trắng, chúng giống nhau như đúc, vừa đầy tháng đã mở mắt, cặp mắt màu lam gần như ngả sang sắc đen, tròn xoe ngây thơ rất xinh đẹp. Đôi tai màu đen thỉnh thoảng lại vẫy vẫy, nhìn thẳng trông cái đầu thật bé bỏng dễ thương vô cùng, giống như có con bướm đang đậu bên trên.
Mấy con cún đều rất khỏe mạnh nhanh nhẹn, nhà kho rộng trở thành thiên đường vui chơi cho bọn chúng, chúng luôn đợi bạn không chú ý sẽ trốn vào một góc nào đó, cho bạn phải đi tìm mất cả nửa ngày. Bố Jenny lo đám chó con sau khi được đưa ra khỏi nhà kho sẽ chạy lung tung, cho nên mới tính xem có nên chờ chúng lớn thêm một chút rồi mới chuyển chỗ cho chúng hay không, dù rằng Eddie tuy rằng đã sinh con bốn lần, nhưng nó chưa bao giờ nuôi con trong cái ổ đó, hoàn toàn là một tay ngờ nghệch.
"Bố, con muốn cho Amy một con cún, cậu ấy là cô gái tốt bụng giàu tình cảm, nhất định chăm sóc cún con rất tốt." Jenny đưa Amy đến xem đám cún con, vừa lúc bố cô cũng ở đó, vì thế cô liền nói thẳng.
Lúc này Amy đang cúi đầu nhìn một con chó nhỏ chạy đến bên chân mình, rồi nó ngồi xuống ngẩng đầu nhìn cô, trong con mắt đen lay láy phản chiếu lại hình dáng đối diện, chỉ nhìn một cái thôi Amy liền thích ngay con cún, cô ngồi xuống sờ sờ đầu nó, cún con cũng không trốn, ngược lại thè lưỡi liếm liếm tay cô, khiến Amy cười ha ha không ngừng.
Bố Jenny thấy cảnh này, ấn tượng tốt đối Amy lại tăng lên không ít, nhìn vào mắt cô cũng biết cô sẽ là một người chủ yêu thương vật nuôi của mình, nhưng bố Amy vẫn muốn hỏi ra rõ ràng: "Cháu thật sự thích nó sao ?"
"Vâng thưa bác Keynes, cháu rất thích nó, bác có thể cho cháu không? Cháu sẽ chăm sóc nó thật tốt." Amy ôm lấy con cún trên mặt đất, dù nó nghịch ngợm nhiều quá nên trông rất bẩn – bàn chân nhỏ đen thui còn để lại mấy vết trên áo cô, và chó nhỏ mới 1 tháng tuổi chưa thế tắm nên trong bộ lông của nó cũng không ít bọ chó.
Ông Cairns nhìn động tác của cô, càng thêm hài lòng: "Chăm sóc chó con cũng là việc phiền phức, phải có kiên nhẫn và cẩn thận, hơn nữa cháu không thể chỉ vì thích nhất thời, rồi nuôi được một thời gian lại không muốn nuôi nữa, sẽ phải luôn luôn chăm sóc nó, cháu cũng sẵn lòng chứ?"
"Dạ vâng, tuy rằng cháu chưa từng nuôi chó , nhưng cháu sẽ cố gắng học cách, hơn nữa Jenny cậu cũng sẽ dạy mình đúng không?" Amy nhìn về phía Jenny hỏi.
"Tất nhiên rồi." Jenny gật đầu.
"Vậy được rồi, nó là của cháu ." Ông Cairns rộng rãi nói, ông khá là quý người bạn này của con gái, cô bé không giống như đám bạn trước đây của Jenny.
"Cám ơn bác Keynes!" Amy thật lòng cảm tạ.
Nhưng Amy chưa thể đem ngay con cún nhỏ kia đi, Amy phải theo ông Cairns học một vài cách chăm sóc chó con rồi mới có thể mang nó đi.
Nhưng dù là vậy, Amy vẫn thật sự rất vui vẻ.
Chơi đùa với cún con một lát, rồi Amy đi theo Jenny quay về nhà chính.
Lúc này những người khác cũng đã trở lại, Amy ở cửa nhìn đám bạn bốc mùi thối hoắc, len lén theo Jenny cười trộm mãi.
"Được rồi được rồi, các cháu nhanh tắm rửa đi, tắm xong là có thể ăn cơm." Mẹ Jenny cũng cười, nhưng vẫn còn nhớ rõ việc chính .
Một đám người ồn ào đi tắm rửa, Jenny ở lại giúp bà Cairns đang bận rộn, nhân lúc này Amy chạy về phòng Jenny – hai ngày này họ phải ở cùng một phòng – lấy di động trong ba lô ra gọi điện thoại cho anh trai.
"Chào buổi chiều, anh trai." Giọng cô rất vui vẻ, biểu hiện tâm tình của chủ nhân đang rất tốt.
"Anh thì không tốt chút nào, hơn nữa bên này là buổi tối." so với Amy, trong giọng công tước Gloucester có cảm giác yên lặng trước cơn bão tố.
"Anh làm sao vậy, ai chọc giận anh à?" Amy hơi chột dạ.
"Trừ em ra còn có ai dám chọc anh nữa?" Công tước Gloucester tức giận nói.
"Ack, xin lỗi anh!" Kinh nghiệm từ nhỏ đến lớn nói cho Amy biết, bất kể chuyện gì, trước nhận sai đã là được.
Quả nhiên, Gloucester ngữ khí khá lên không ít, "Sau này đừng uống rượu nhiều như vậy nữa, con gái đàng hoàng không nên say rượu."
Thì ra là chuyện này, Amy lè lưỡi, ngoan ngoãn nói: "Em đã biết rồi anh, xin lỗi, em chỉ cảm thấy vị rất ngon, không ngờ lại dễ say như vậy."
"Phải biết chừng mực, mê rượu không phải là thói quen quý tộc nên có , phải chú ý lễ nghi của mình, nếu không anh sẽ mời bà Buckman đến chăm sóc em đấy." Giọng Gloucester lại trở nên nguy hiểm.
Bà Buckman là gia sư của Amy, là người cực kỳ nghiêm túc.
"Dạ, em cam đoan không có lần sau đâu ạ." Amy vội vàng cam đoan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!