Đêm đầu tiên ở Hắc Long Trại, Đàm Việt ngủ rất ngon. Sau một giấc dài, anh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, bầu không khí ẩm ướt, âm u do cơn mưa hôm qua mang đến dường như đã tan biến.
Anh không nhớ rõ mình đã mơ thấy gì, chỉ lờ mờ cảm nhận được đó là một giấc mộng đẹp khiến người ta lưu luyến.
Thiếu niên với dung mạo thanh tú, xuất chúng vươn vai lười biếng, áo ngủ xốc lên để lộ một đoạn eo thon trắng nõn.
Trong trại không có ai nuôi gà trống để gáy sáng, nên anh tự nhiên tỉnh dậy khi trời dần hửng sáng. Bầu trời đã nhuộm một màu trắng sữa, ánh nắng ban mai đỏ rực như lòng đỏ trứng gà len lỏi qua từng kẽ lá. Nếu không có gì bất ngờ, hôm nay sẽ là một ngày nắng đẹp.
Mùa hè trời sáng sớm, Đàm Việt lấy điện thoại ra xem giờ, đúng 6 giờ. Không trách ánh mặt trời đã chói lọi khắp nơi, bình minh nhuộm cả bầu trời trong sắc đỏ cam rực rỡ, nhưng lại không quá gay gắt.
Theo kế hoạch của đoàn du lịch, hôm nay nhóm 30 người của bọn họ sẽ lên xe buýt tham quan Kỳ Thạch Phong. Nghĩ đến tình huống đặc biệt của mình, Đàm Việt quyết định tìm hướng dẫn viên để xác nhận lại lịch trình.
Chuông điện thoại vang lên dồn dập "Đô đô đô." Rõ ràng là tín hiệu không thể kết nối, chứ không phải có người cố tình không nghe máy.
Đàm Việt khẽ nhíu mày. Chuyện này nằm ngoài dự tính, khiến tâm trạng anh không khỏi trở nên khó chịu.
Chiếc điện thoại này do hướng dẫn viên đưa cho khi khai đoàn, dặn rằng nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng tùy tiện gọi.
Nhớ ra điều gì đó, Đàm Việt liếc nhìn góc phải màn hình, thử gọi đường dây báo nguy, nhưng vẫn không kết nối được. Không chỉ mất tín hiệu Internet, mà cả mạng di động cũng hoàn toàn không có. Xem ra tín hiệu trong trại quá kém, tạm thời không thể liên lạc với bên ngoài.
Dù vậy, Đàm Việt không quá bận tâm. Đến lúc ra ngoài tìm hướng dẫn viên hỏi lại cũng được, dù sao cũng còn sớm, chắc chắn đoàn du lịch sẽ không bỏ rơi anh. Mà dù có bị bỏ lại, anh vẫn có thể hỏi người trong trại rồi tìm cách rời đi sau.
Rửa mặt xong, Đàm Việt bắt đầu nấu bữa sáng đã chuẩn bị từ hôm qua. Trong lúc chờ nước sôi, anh đứng trước gương, chà xát khuôn mặt trẻ trung tràn đầy collagen, tỉ mỉ chỉnh trang lại ngoại hình.
Người đang yêu và người độc thân quả nhiên khác biệt. Như bây giờ, vì mới bắt đầu một mối quan hệ, anh đặc biệt chú ý đến từng chi tiết nhỏ trên diện mạo của mình.
Ban đêm dưới ánh đèn mờ ảo, mọi khuyết điểm dường như được giấu đi bởi lớp bộ lọc nhan sắc tự nhiên. Nhưng ban ngày thì khác, ánh sáng rực rỡ thế này sẽ phơi bày từng đường nét trên gương mặt, không thể lơ là được.
Tia tử ngoại bên ngoài khá gay gắt, Đàm Việt lấy nửa tuýp kem chống nắng cũ mà mẹ anh dùng còn thừa, kiên nhẫn thoa đều lên mặt. Nhìn kỹ lại, cảm thấy da mặt và cổ hơi lệch tone nhau một chút, anh liền tiện tay thoa thêm một lớp lên cổ.
Môi anh trông có vẻ nhợt nhạt, khiến sắc mặt kém đi đôi phần. Nhưng trong ba lô của anh chắc chắn không thể có thứ như son môi. Tìm một lúc lâu, anh mới lục ra được nửa thỏi son dưỡng môi vị cam quýt còn sót lại từ mùa đông.
Vừa thoa một lớp mỏng, đôi môi lập tức thêm phần căng mọng, ánh lên chút sắc nước, trông tươi tắn hơn hẳn so với trước đó.
Do điều kiện có hạn, nhiều thứ không thể sử dụng như ý, nhưng trí tuệ con người luôn có cách thích nghi. Đàm Việt dùng lược thấm nước để chải mượt mái tóc hơi dựng lên.
Chiếc ly thủy tinh mỏng đựng đầy nước sôi vừa đun, tận dụng đáy ly, anh nhẹ nhàng miết lên áo sơ mi đang đặt trên vali, từ từ làm phẳng những nếp nhăn.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi, Đàm Việt hít sâu một hơi, xác định trên người chỉ còn lại hương trà Ô Long bạc hà và đào trắng, lúc này mới gõ cửa phòng Quan Sơn: "A Sơn, A Sơn, cậu tỉnh chưa? Tôi có thể vào không?"
Tỉnh dậy từ rất sớm nhưng không thấy Quan Sơn bên ngoài, Đàm Việt tranh thủ xuống bếp một chuyến. Anh dùng dấm, dầu vừng, ớt cựa gà cùng vài loại gia vị đặc trưng địa phương để pha nước sốt. Nhân lúc đun nước, anh thả khoai lang đỏ đã ngâm từ tối qua vào nồi, tiện thể nấu luôn hai bát mì chua cay.
Bát mì chua cay được hoàn thiện với phần đậu nành xào và đậu phộng chiên giòn từ hôm qua.
Rau trộn gồm cà rốt bào sợi, dưa leo giòn cùng chút thịt vụn, tất cả đều được chuẩn bị tươi mới trong sáng nay. Một bát mì chua cay đơn giản nhưng phong phú đến mức có thể mang ra mở tiệm bán cũng được.
Sợ khói dầu ám mùi lên quần áo, Đàm Việt vẫn mặc áo ngủ và đeo tạp dề khi nấu ăn. Chỉ khi xong xuôi, anh mới thay bộ đồ chỉnh tề rồi bước đến gõ cửa phòng bên cạnh.
Đặt tay lên then cửa, anh cẩn thận đẩy nhẹ tạo ra một khe nhỏ, rồi nghiêng đầu nói với người bên trong: "Mì chua cay tôi nấu xong rồi, ăn lúc còn nóng sẽ ngon hơn đó~"
"Ngươi đang lén lút làm gì ở đây?"
Giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau, mang theo sự linh hoạt quỷ dị, âm điệu có phần trầm thấp khó lường.
Đàm Việt lập tức xoay người lại, tim đập thình thịch anh đưa tay vỗ ngực: "A Sơn, dọa người như vậy sẽ hù chết tôi đó! Cậu làm tôi sợ muốn chết!"
"Nhát gan." Quan Sơn thản nhiên đáp, không hề đính chính chuyện mình vốn chẳng phải người, mà thật ra là quỷ dọa người.
Đàm Việt chỉ vào mặt mình: "Cậu làm tôi hoảng sợ, phải bồi thường đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!