Trong ba năm qua, tuy Đàm Việt không về nhà, luôn ở lại Quỷ Vực, nhưng vẫn thường xuyên liên lạc với gia đình qua thư từ và điện thoại.
Về thân phận của Quan Sơn, Đàm Việt không thể nói quá nhiều với ba mẹ. Không phải y không muốn cho họ biết, mà là không thể nói.
Đàm Việt có thể tiếp nhận lượng lớn tri thức từ giáo huấn của thần, một phần vì thể chất của bản thân đặc thù, phần khác là do Quan Sơn nhiều lần giao lưu sâu với y, còn truyền cho y không ít máu thần.
Trong những lá thư gửi cho hai ông bà, Đàm Việt cũng gửi kèm một số sản vật của thế giới này. Từ những hồi âm gửi về có thể thấy, họ hẳn không có thể chất đặc biệt như y.
Giống như lời Quan Sơn từng nói, y là sự tồn tại độc nhất vô nhị trên thế giới này, là người yêu định mệnh của quỷ dị chi thần.
Dù có liều lĩnh đến đâu, Đàm Việt cũng sẽ không đem người thân của mình ra làm thí nghiệm nguy hiểm.
Vì vậy, điều hai ông bà biết được chỉ là: Đàm Việt đang ở bên một sinh vật quỷ dị, hơn nữa sinh vật quỷ dị ấy rất mạnh, hai người đã kết hôn và luôn sống cùng nhau.
Khi cửa phòng khép lại, ông Đàm quan sát đứa cháu đích tôn một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới nói:
"Trước ngày hôm nay, ông vẫn luôn rất lo, lo con bị ma quỷ mê hoặc, nên suốt ba năm không chịu về nhà."
Bà lão vỗ chồng mình: "Ông nói linh tinh gì thế."
Bà quay sang Đàm Việt, mỉm cười hiền hậu: "Con cháu tự có phúc của con cháu. Từ nhỏ đến lớn, cháu vốn chẳng khiến những người lớn như chúng ta phải lo lắng bao giờ. Mặc kệ bạn đời cháu là giống loài gì, giới tính gì, chỉ cần đối xử tốt với cháu, cháu cũng đối xử tốt với người cháu yêu, hai đứa đồng lòng hiệp lực sống cho tử tế, thì hai ông bà này cũng có thể yên tâm rồi."
Hai người họ đã lớn tuổi như vậy, cùng nhau trải qua biết bao sóng gió, nên yêu cầu đối với con cháu cũng không hề cao.
Huống chi, sống ngần ấy năm, những bậc trưởng bối như họ cũng chỉ là viên chức bình thường trong biên chế, may mắn gặp được thời thế thuận lợi, cuộc sống chỉ khá hơn người thường đôi chút mà thôi.
"Phải phải phải, mộ phần tổ tiên nhà họ Đàm ta chắc là đang bốc khói, mới sinh ra được đứa có tiền đồ như cháu."
Hai ông bà cũng không nói thêm gì về chuyện sinh con nối dõi. Thế giới đã xảy ra biến đổi lớn như vậy, trừ phi là đến giai đoạn ung thư sinh sản thời kỳ cuối, nếu không cũng chẳng ai không biết điều mà nhắc tới chuyện ấy trước mặt Đàm Việt.
Ông Đàm nhỏ giọng: "Lỡ như, ông nói là lỡ như thôi, một ngày nào đó tình cảm hai đứa phai nhạt, đến lúc phải chia tay, liệu có thể chia tay trong êm đẹp được hay không?"
Tuy Đàm Việt rất có tiền đồ, nhưng với tư cách là người thân, điều họ nhìn thấy tuyệt đối không chỉ có chút vinh quang ấy. Họ quan tâm hơn cả là sự an toàn của Đàm Việt, không chỉ là hiện tại huy hoàng, mà còn là tương lai lâu dài về sau.
Đàm Việt đáp: "Cháu chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay với ngài ấy."
Y hỏi ngược lại ông mình: "Ông và bà ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, từng nghĩ tới chuyện rời xa nhau chưa?"
Ông Đàm nói: "Ông với bà cháu sao có thể giống cháu được, giữa chúng ta còn có con cái, có rất nhiều ràng buộc khác."
Lần này, bà trực tiếp dùng sức vỗ lên đùi ông Đàm: "Đừng nói nữa."
Bà dịu dàng nhìn sang Đàm Việt: "Ông cháu tuổi đã cao, đầu óc không còn minh mẫn, nói năng hồ đồ. Chúng ta cũng chẳng phải người thông minh gì, chỉ là ăn nhiều hơn cháu mấy bát cơm thôi, chứ cũng chưa từng trải qua cục diện như bây giờ. Kinh nghiệm chưa chắc đã bằng được lớp trẻ các cháu."
Bà lại liếc ông Đàm một cái, rồi nói tiếp: "Cháu đừng để tâm đến ông ấy. Chỉ cần trong lòng cháu không hối hận, cảm thấy đây là việc đúng đắn, thì cứ yên tâm mà làm. Bà chúc phúc cho hai đứa, cũng mong hai đứa có thể luôn luôn hạnh phúc."
Đàm Việt như thuở nhỏ, ôm chặt lấy bà mình: "Cảm ơn bà, cháu hiểu ý bà. Cháu sẽ cùng ngài ấy sống hạnh phúc."
Đàm Việt không ở riêng với hai ông bà quá lâu, bởi Quan Sơn vẫn còn chờ bên ngoài. Cách biệt ba năm, họ thực ra còn rất nhiều điều để nói, nhưng cũng không có lời nào là Quan Sơn không thể nghe.
Khi y bước ra ngoài, Quan Sơn nghiêng người lại gần, hỏi: "Vừa rồi mọi người nói chuyện gì vậy?"
Người ta vẫn nói tai vách mạch rừng, với năng lực của mình, hắn hoàn toàn có thể nghe được toàn bộ cuộc đối thoại giữa Đàm Việt và ông Đàm. Thế nhưng vì tôn trọng, thần minh đã kiềm chế, muốn chính miệng Đàm Việt nói cho hắn nghe.
"Ông bà nói em rất may mắn, có thể gặp được một người bạn đời tốt như ngài. Họ mong em có thể luôn may mắn như vậy, vĩnh viễn hạnh phúc bên ngài."
Khóe môi Quan Sơn khẽ cong lên: "Xem ra họ rất tinh mắt."
Hắn lại hỏi Đàm Việt: "Em muốn họ ở bên em bao lâu? Có muốn biến họ thành quỷ dị để cùng em làm bạn lâu hơn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!