"Đón tân lang."
Đây không phải lần đầu Đàm Việt tham gia hôn lễ, nhưng lại là lần đầu y giữ vai trò nhân vật chính.
Đội quay phim truyền hình chuyên nghiệp đứng bên cạnh ghi hình, mọi người đều thay quần áo mới.
Xe của Đàm Việt, chiếc minibus cũ của tổ Lan Mục, thậm chí cả xe của thôn trưởng đều hợp lại thành một đoàn xe thật dài. Tất cả đều được trang trí bằng những bông hoa đỏ rực.
Hoa được hái trên núi xuống, rất nhiều bó hoa trên xe đều dùng rắn ngũ sắc làm thành. Nhìn thoáng qua thì vừa đẹp vừa đặc sắc, nhưng nhìn kỹ lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Đàm Việt mặc hôn phục đỏ tươi, bên trong thực ra đã khâu rất nhiều da rắn. Khi y cầm bộ hôn phục lên, trên lớp vải đỏ liền bốc lên làn khí đen đậm đặc.
Nhưng lúc Đàm Việt khẽ run, Quan Sơn liền thấy khí đen lập tức tan hết. Vốn định giúp người yêu xua tan khí đen, thấy vậy, bàn tay đang đặt trên quần áo liền chuyển sang nắm lấy tay Đàm Việt.
Đối phương dịu dàng, tỉ mỉ vuốt nhẹ tay Đàm Việt: "Đụng phải đồ bẩn rồi, để em lau giúp anh."
Đàm Việt không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn người yêu. Hai người trao nhau ánh mắt, ôn nhu đều tràn đầy trong đó.
Hôn lễ tiến hành rất thuận lợi, chỉ là dân thôn Bạch Gia không ai hóa trang, ai nấy đều là đầu người, nhưng từ cổ trở xuống hoàn toàn là thân rắn. Rắn không có chân, vì thế họ đều khoác áo choàng trắng, trước ngực cài một bông hồng.
Một đám người rắn theo đội ngũ uốn éo tiến lên, nhìn mà khiến người ta nổi cả da gà.
Bọn họ căm giận nhìn tân lang mặt không đổi sắc: Hù chết cái tên này! Sao lại không hù chết được y chứ!
Đường trong thôn thì chỉ có bấy nhiêu, đoàn xe rất nhanh đã dừng lại dưới chân núi. Ngay sau đó, tân lang phải đi bộ lên núi, đến miếu Xà Sơn Nương Nương để hoàn thành nghi thức.
"Hôn lễ kết thúc là lúc khách khứa ai về nhà nấy."
Trước khi xuất phát, Đàm Việt nhắc mọi người: "Kết thúc thì về thật nhanh, nếu ở lại trong thôn, lần sau chưa chắc còn có cơ hội rời đi."
Khi Đàm Việt được nâng lên núi, không ai để ý trên cổ tay y có một chiếc vòng tay màu trắng
- một chiếc vòng hình rắn, trong suốt như bạch ngọc.
Rắn nhỏ rất ngoan, lúc người khác không chú ý, đầu rắn còn nhẹ nhàng phun lưỡi và l**m tay Đàm Việt.
"Thỉnh Xà Thần Nương nương hiển linh."
Vì thôn dân vốn có bề ngoài đáng sợ nên toàn bộ nghi thức trông có phần âm trầm kh*ng b*. Nhưng Đàm Việt lại trông vô cùng vui vẻ, nụ cười của y tươi sáng, không khí vui lan tỏa, làm tan bớt bầu không khí âm trầm.
Đặc biệt là hôm nay làm tân lang, Đàm Việt ngồi trên kiệu được đám rắn nâng đi, không cần tự dùng đôi chân mình, cứ thế để rắn khiêng đi lên núi là được.
Đàm Việt hoàn toàn không phải lo lắng mình gặp chuyện gì, vì Quan Sơn cũng đi cùng. Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, y có thể trực tiếp nhảy khỏi kiệu.
"Xà Thần Nương Nương, tân lang của ngài đã được đưa đến."
Ngày trước khi Xà Thần đón dâu, tân lang đều phải bị trói chặt, nhưng trên người Đàm Việt lại hoàn toàn không có bất kỳ sự ràng buộc nào, vì y phối hợp đặc biệt tốt.
Xưa nay thôn dân bái Xà Thần, phần lớn thời điểm đều chẳng nhận được hồi đáp gì.
Nhưng lần này lại khác. Sau khi thôn dân dâng hương cầu nguyện, pho tượng Xà Thần bằng bạch ngọc vậy mà thực sự sống lại, biến thành một con đại xà màu trắng vô cùng to lớn.
Chỉ có Đàm Việt mắt tinh nên nhìn thấy, tiểu bạch xà trên cổ tay y trong nháy mắt lao vào pho tượng Xà Thần, rồi trực tiếp hất văng pho tượng xuống sau bàn. Ngay sau đó, nó phình to hàng trăm ngàn lần, đóng vai Xà Thần Nương Nương, quấn quanh người Đàm Việt.
Ngay trước mắt bao người, Bạch Xà và Đàm Việt đã hoàn thành một nghi thức hôn lễ náo nhiệt.
Âm nhạc do đội kèn, xô
-na, chiêng trống trong thôn phụ trách, hôn lễ còn có người chủ trì chuyên nghiệp và đội quay phim. Ngoại trừ phần bái cha mẹ không có, còn lại mọi trình tự đều rất đầy đủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!