Chương 49: (Vô Đề)

Xe lắc lư hai tiếng rồi mới dừng lại. Những việc còn dang dở trong hang động lúc trước, cả hai đều tiếp tục hoàn tất trong xe.

Đàm Việt dừng xe trước cổng lớn. Y hạ cửa kính, để gió lạnh thổi vào, cuốn theo mùi vị còn sót lại trong xe bay đi.

Lúc này gương mặt Đàm Việt nóng bừng, cả người khô nóng. Từ gương chiếu hậu có thể thấy một gương mặt xuân sắc mê người, một bàn tay trắng nõn tinh tế đưa lên, giúp Đàm VIệt cài lại chiếc áo sơ mi vừa bị mở tung.

"Muốn cùng em về núi không?" Giọng thiếu niên tóc bạc càng thêm mềm, âm sắc như chứa mật ngọt sắp tràn ra.

Thần minh nhìn người yêu bằng ánh mắt nghiêm cẩn xem xét. Tiêu chuẩn của hắn luôn cao, yêu cầu cũng nghiêm, nhưng với Đàm Việt lại chẳng thể tìm ra chỗ nào để bắt bẻ.

Điểm duy nhất không ổn chính là quá nổi bật, vệt đỏ hằn trên xương quai xanh kiểu này dễ khiến người ta nghĩ linh tinh. Thứ như vậy chỉ nên để mình hắn thưởng thức là đủ, tuyệt đối không thể để kẻ khác nhìn thấy.

"Hôm nay thì không được." Đàm Việt nói, "Dù sao cũng là ngày đầu tiên. Cứ ở lại đây đi, để bọn họ yên tâm. Ngủ phòng của Bạch Tử Nhạc nhé?"

Hai ngày trước đều bình an vô sự, về sau tổ Lan Mục hẳn cũng có thể ngủ được. Nếu Đàm Việt rời đi, bọn họ ít nhất còn giữ được cảnh giác.

Tránh cho bọn họ quá ỷ lại vào y, tránh biến thành bộ dạng ăn không ngồi rồi khiến người khác phát bực. Dù sao Đàm Việt cũng là người bỏ công sức nhiều nhất, mà còn chẳng nhận thêm đồng nào, khổ thì mọi người cùng khổ mới phải.

Đàm Việt hôn lên đuôi mắt đỏ của người yêu: "Dù gì em cũng đâu phải chưa từng đến đó, đúng không nào?"

Quan Sơn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đàm Việt: "Ý anh là gì?"

Đàm Việt chậm rì rì nói: "Hai ngày đầu anh vừa dọn vào, luôn nhìn thấy một con tiểu bạch xà đặc biệt thông minh, toàn thân tuyết trắng, đôi mắt đỏ như hồng bảo thạch, giống hệt cục cưng của anh."

Y chỉ là chậm hiểu, chứ không phải ngốc. Quan Sơn nói mình là cư dân của thế giới này, nhưng chưa hề nói bản thân em ấy ở hình người.

Con tiểu bạch xà kia đến rất nhiều lần, điểm đặc trưng bề ngoài giống Quan Sơn như đúc, hơn nữa cảm giác tim đập kỳ lạ mà nó mang đến cho y cũng giống hệt. Rõ ràng ngày hôm đó, cách khe cửa, cả hai còn nhìn nhau, vậy mà tiểu bạch xà vẫn tránh đi.

Lúc ấy Đàm Việt chỉ cảm thấy mình may mắn, giờ nghĩ lại, khẳng định là con tiểu bạch xà kia cố ý.

"Anh không thích rắn, nhưng con tiểu bạch xà đó là con rắn đáng yêu nhất anh từng thấy trên đời, đáng yêu y như cục cưng của anh vậy."

Đàm Việt chắc chắn con tiểu bạch xà ấy chính là Quan Sơn, vì Quan Sơn ở đây trú ngụ trong hang động ở Xà Sơn, hơn nữa em ấy là dân thôn Bạch Gia nhưng lại không mang họ Bạch, chứng tỏ em ấy vốn không phải người trong thôn.

Đàm Việt ghé vào tai Quan Sơn nói: "Em muốn đóng vai Xà Thần Nương Nương, có phải cần biến thành dáng dấp tiểu bạch xà không?"

Quan Sơn không trả lời câu hỏi sau của Đàm Việt, mà chỉ hỏi: "Anh không thích rắn?"

Dựa vào đâu? Khi hắn làm cổ sư, Đàm Việt chưa bao giờ nói không thích sâu. Thật ra Đàm Việt đúng là không thích, nhưng lúc ấy Quan Sơn cũng đâu phải sâu.

Khi làm nhân ngư, Đàm Việt cũng khen tiểu nhân ngư đáng yêu, khen hắn rất xinh đẹp, vậy mà bây giờ lại nói không thích rắn.

Ở Quỷ Vực này, Quan Sơn cảm thấy vô cùng khó chịu. Rõ ràng là hắn chủ động bày tỏ với đối phương, vậy mà lại bị nói không thích. Hắn quyết định không cần giữ Đàm Việt đủ hai tháng nữa, đợi đến khi thời hạn vừa tới, liền đá ra sớm cho rồi.

Thật ra, chỉ cần dùng sức mạnh cưỡng ép mở cửa, hắn hoàn toàn có thể để Đàm Việt rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng Quan Sơn biết rõ, Đàm Việt sẽ không rời đi một mình, dù có đi, hắn cũng sẽ đi cùng những người trong tổ Lan Mục.

"Em yêu giận ư?" Đàm Việt nói, "Anh không muốn lừa em. Anh đúng là không thích rắn, không thích mấy loài bò sát lạnh như băng, cảm giác trơn trượt, có vảy."

"Có lẽ do hình dáng đặc trưng và cách bò của loài rắn khiến con người sợ hãi. Chỉ có một số rất ít người mới thích nuôi bò sát, còn đa số đều không thích rắn. Anh chỉ là thuộc về phần đông đó."

Đàm Việt ôm chặt Quan Sơn, không chịu buông, sợ đối phương đột nhiên biến thành tiểu bạch xà rồi trốn khỏi lòng mình: "Anh không thích rắn là phản ứng bản năng, là cơ chế sinh lý phản ứng nhanh với nguy hiểm. Nhưng tình cảm anh dành cho em vượt qua cả bản năng đó. Chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ của em, anh đã có thể vượt qua sự sợ hãi vốn có của mình. Anh là cố ý chống lại bản năng để yêu em."

Được rồi, lời âu yếm như vậy đúng là chân thành tha thiết, khiến người nghe cũng động lòng, Quan Sơn miễn cưỡng tha thứ cho y.

Quan Sơn ngồi trong lòng Đàm Việt, ngẩng đầu nhìn người yêu nhân loại của mình: "Anh không thích rắn, vậy anh thích cái gì?"

Đàm Việt là người thành thật: "Anh thích những thứ lông xù. Nghe nói vì tổ tiên loài người là khỉ, tuy đã mất đi lớp lông, nhưng bản năng vẫn còn hoài niệm vẻ đẹp của bộ lông. Cho nên đa số nhân loại đều thích đồ lông xù

- xõa, mềm, mịn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!