Sau khi trấn tĩnh lại, đạo diễn Triệu Phi vẫn còn vấn đề muốn hỏi: "Làm sao chúng tôi biết lời cậu nói là thật? Một tháng là có thể ra ngoài?"
Đàm Việt lúc này cũng chẳng quan tâm đối phương có phải lãnh đạo hay không: "Nếu ông thấy tôi nói dối, vậy cứ thử ra ngoài xem. Tôi tuyệt đối không ngăn cản. Sống hay chết đều tùy ông."
Y giúp những người này là vì đạo nghĩa làm người, nhưng không có nghĩa y phải gánh hết mạng sống của người khác lên lưng mình. Chẳng lẽ thật sự coi y như thánh phụ hay cái bánh bao mềm để ai muốn nắn thì nắn.
Cao Mai tuy cũng thuộc hàng tiền bối lớn tuổi, nhưng so với Triệu Phi thì khá hơn nhiều, không mắc cái tật trung niên hay thích chỉ trỏ: "Đàm Việt đã liều mình vì mọi người, tôi kiên quyết tin tưởng cậu ấy. Đừng để ý tới ông ta, cậu nói sao chúng tôi làm vậy."
Đang lúc then chốt như thế này, chẳng lẽ còn phải tốn sức đấu đá nhau tranh giành quyền chỉ huy? Trong mắt cô, đầu óc Triệu Phi đúng là vô nước.
"Đúng, đúng, đúng." Những người khác cũng phụ họa theo. Ai nấy đều thấy rõ, dân trong thôn đều là đầu người thân rắn, như thế đã đủ nói lên sự bất thường.
Đã không bình thường thì chắc chắn không thể dùng kinh nghiệm trước đây mà suy đoán được.
Nói thật, Đàm Việt thân thủ tốt, đầu óc linh hoạt, lại còn được chọn làm tân lang của Xà Thần. Dù Triệu Phi có muốn tự mình dâng hiến thì Xà Thần Nương Nương cũng chẳng thèm để mắt tới một ông chú trung niên đầu trọc chuyên ăn hại như ông ta.
Chênh lệch lớn như vậy, người đầu óc bình thường đều biết lúc này nên nghe theo ai.
Thấy mọi người đều đã tỏ thái độ, Triệu Phi cũng đành xuống nước: "Được, đều nghe cậu vậy. Chẳng qua chuyện này quá ly kỳ, nên tôi nhất thời khó tiếp nhận thôi."
Có người bụng réo lên, Trương Vân Vân ngượng ngùng ôm bụng: "Tỉnh lại đến giờ tôi chưa ăn gì cả."
Không chỉ mình Trương Vân Vân đói: "Không ăn thì lấy đâu ra sức mà làm việc. Chúng ta mà đói lả thì cũng trốn không nổi."
Đàm Việt nghe vậy liếc nhìn họ một cái, rồi đi về phía phát ra tiếng động.
Lúc Đàm Việt đi lên, trong phòng vẫn vang lên tiếng cào cửa không ngừng. Những thôn dân khác có thể đã về nhà, nhưng vợ thôn trưởng thì vẫn còn ở đây.
Bà cứ đứng chờ trước cửa phòng, cào lên mặt cửa tạo ra âm thanh liên tục. Dù sao đây cũng là nhà bà ta, cào hỏng cửa thì đáng tiếc, chủ yếu là phía sau cửa còn có tủ chặn lại, có mở cửa cũng không vào được.
Đã hơn hai tiếng, bà ta vẫn cứ tạo tiếng động quấy rầy người trong phòng, khiến người của tổ Lan Mục bực bội không yên. Khổ nỗi bọn họ lại chẳng dám lên tiếng, thế là cứ giằng co như vậy.
Đàm Việt dời cái tủ sang một bên, cánh cửa vốn đã bị cào hư hỏng cũng theo đó đổ xuống. Vợ thôn trưởng liền lao lên như hung thần.
"Cẩn thận!"
Thấy Đàm Việt nhẹ nhàng kéo được chiếc tủ mà mấy người họ phải rất vất vả mới nhấc nổi, khiến người của tổ Lan Mục lập tức lộ ra vẻ nghẹn họng nhìn trân trối. Nhưng khi thấy vợ thôn trưởng hung ác lao đến, bọn họ vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
"Bốp!"
Chớp mắt, trong lòng bàn tay Đàm Việt xuất hiện một viên gạch, vợ thôn trưởng nhanh, nhưng y còn nhanh hơn. Thanh niên nâng gạch bổ xuống, không nể tay mà đập bà ta ngã lăn ra đất.
Vợ thôn trưởng hung hãn còn chưa kịp bổ nhào lên người Đàm Việt để treo cổ y, thì đã mềm oặt ngất xỉu.
"Ôi đờ mờ, thầy Đàm đỉnh của chóp!"
Đàm Việt tùy tiện xách bà ta ném về phía thôn trưởng, vô cùng tốt bụng giúp hai vợ chồng đoàn tụ.
Y quay đầu liếc nhìn thành viên tổ Lan Mục: "Các người còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi tìm dây thừng, trói bà ta lại, cột vào ghế. Đừng để hai vợ chồng họ kề sát nhau quá."
"À à à!"
Mấy người phía sau vội vã chia nhau tìm dây, tìm ghế để trói.
Đàm Việt đưa lại thẻ nhớ cho nhân viên quay phim: "Cầm về mà gắn vào, quay tiếp."
"À à... được." Nhân viên quay phim tuổi lớn hơn Đàm Việt rất nhiều cũng ngoan ngoãn gật đầu, cậu giỏi, nghe cậu hết.
Dưới lầu còn có mấy thôn dân đang canh giữ ở hành lang tầng một và tầng hai. Nghe thấy tiếng động, bọn họ vội chạy lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!