"Thế mà lại phải mất đến hai tháng lâu như vậy sao?"
Đàm Việt hơi ngẩn ra, thời gian này vượt ngoài dự liệu của y.
Với người không nắm rõ tình hình mà nói, chỉ cần có thời hạn rõ ràng thì dù có khó khăn đến đâu, mọi người vẫn còn mục tiêu để cố gắng. Nhưng nếu không có mục tiêu, e rằng trong lúc chờ đợi, họ sẽ gục ngã trước khi trời kịp sáng.
Đàm Việt phải nghĩ cách gửi tin cho đám người của tổ Lan Mục mới được. Đàm Việt nhìn xuống thôn dưới chân núi, bên ngoài sấm chớp mưa dông, gió lớn rít từng hồi. Sắc trời âm u, những bậc đá mà thôn dân đục từ vách núi cũng bị mưa gió quất cho trơn ướt.
Với thời tiết ác liệt thế này, rõ ràng không thích hợp đi đường núi. Dù Đàm Việt muốn tìm cách báo tin cho tổ Lan Mục, cũng không thể liều mình quay về lúc này.
Thần minh thấy Đàm Việt hỏi xong liền không nhìn mình nữa, hơn nữa giọng điệu còn mang vẻ bất mãn. Hắn không vui chất vấn: "Chỉ có hai tháng, mà anh cũng không muốn ở bên em à?"
Nếu không phải đôi mắt Đàm Việt quá đặc biệt, Quan Sơn đã muốn lập tức biến thành đầu rắn thật lớn để dọa y một trận rồi.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm vậy. Dẫu sao Đàm Việt vừa mới thừa nhận thân phận người yêu của y, dường như vẫn chưa khôi phục được vẻ thân mật như trước.
Trước đây, Đàm Việt đối với thân thể hắn có thể nói là mê muội đến cực độ, chẳng giống bây giờ. Rõ ràng hai người đã hôn đến mức dây dưa, vậy mà Đàm Việt vẫn giữ được sự kiên định để đẩy hắn ra, thậm chí còn ung dung nghĩ tới người khác.
Hắn cảm thấy Đàm Việt đã thay đổi. Lúc 18 tuổi, Đàm Việt dù biết rõ chỉ cần bản thân ở lại sẽ khó mà rời đi, nhưng y vẫn không do dự lựa chọn hắn.
"Anh đương nhiên muốn ở với em lâu hơn. Nói thật, anh muốn lúc nào cũng ở cạnh em."
Đàm Việt chủ động đến gần người yêu, trước tiên nắm lấy một bàn tay của Quan Sơn đặt vào lòng bàn tay trái của mình, rồi tay phải lại nắm lấy tay còn lại của đối phương. Hai tay đan vào nhau, khép chặt, bao lấy đôi tay lạnh lẽo kia trong lòng bàn tay mình.
Y thành khẩn nhìn người yêu, bộc bạch lòng mình: "Ở bên em, bất cứ hoàn cảnh nào cũng không quan trọng. Anh chỉ lo đám người tổ Lan Mục ở nhà thôn trưởng không biết có chống đỡ nổi được hai tháng hay không."
Đàm Việt hiểu sức chịu đựng của mỗi người đều có giới hạn: "Anh đã hứa với họ, nếu rời đi nhất định phải tìm cách báo nguy, cứu mọi người ra ngoài. Anh không thể thất hứa."
Quan Sơn nói: "Nhưng chính anh cũng không thể rời đi, vậy không tính là thất hứa."
Đàm Việt đáp: "Nhưng ít nhất anh phải truyền được tin cho họ, để họ còn biết mà tìm đường trốn."
Quan Sơn nói: "Trước đây anh đâu có như vậy, anh trước kia không hề lo chuyện bao đồng."
Lần đầu tiên gặp nhau, Đàm Việt luôn ở bên cạnh hắn, hoàn toàn không để ý đến những người khác. Lần thứ hai ở công viên hải dương, Đàm Việt cũng dửng dưng với đám du khách cùng tiến vào với y.
Đương nhiên, sau đó vẫn có nhân loại khác vô tình tiến vào khu tiểu nhân ngư của công viên, nhưng Đàm Việt không ở đó, nên càng chẳng bận tâm.
Vậy mà lúc này, đang ở cùng hắn, Đàm Việt lại nghĩ đến những người khác, khiến thần minh vô cùng bất mãn.
Trong mắt Quan Sơn, Đàm Việt đáng lẽ phải dồn toàn bộ sự chú ý lên hắn, chứ không phải phân tâm vì người khác.
Đàm Việt không còn nhớ rõ quá khứ của mình, nhưng vẫn có thể đoán được lúc trước mình nghĩ gì: "Có lẽ là vì thân phận anh đã thay đổi. Từ học sinh trở thành người đi làm. Học sinh thì độc lập, còn đi làm thì phải hợp tác, phối hợp với người khác."
Khi còn là học sinh, tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp, y chỉ cần lo cho bản thân là đủ, không cần quan tâm đến người khác.
Nhưng khi trưởng thành thì không thể quá tùy hứng, luôn phải nghĩ chu toàn hơn, băn khoăn nhiều hơn.
Giọng Quan Sơn đầy oán trách: "Nhân loại thật dễ thay đổi. Em thật hy vọng anh có thể dừng lại ở thời điểm trước kia."
Tình yêu của thiếu niên là ngọn lửa rực cháy nhưng tình yêu của người trưởng thành dường như lại pha lẫn nhiều toan tính, trở nên lý trí hơn, không còn thuần túy.
Điều khiến thần minh rung động chính là thứ tình yêu thuần túy, nóng bỏng ấy. Khi tình yêu phai nhạt, hắn chỉ mong có thể quay lại quá khứ, để nó trở về vẻ nguyên sơ ban đầu.
Đàm Việt bỗng cúi đầu, tiến sát lại trước mặt Quan Sơn, cắn nhẹ lên môi Quan Sơn một cái, không mạnh không nhẹ: "Nói toàn lời khó nghe, miệng hư, cắn một cái cho chừa."
"Em cái gì cũng nghĩ ra được sao?" Tâm tư Quan Sơn hơi dao động, thoáng nảy sinh ảo giác rằng đối phương không hề mất trí nhớ, mà thật ra vẫn luôn nhớ tất cả.
Nếu không, sao Đàm Việt vừa rồi lại dám lớn mật như thế, không chỉ cắn hắn, còn dám bảo hắn hư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!