Sắc mặt Đàm Việt tái nhợt, rõ ràng chuyện này khiến y bị đả kích rất lớn.
May mà thần minh khoan dung rộng lượng, nhẹ nhàng tha thứ cho kẻ phụ lòng như Đàm Việt. Quan Sơn kịp thời ngăn lại khi Đàm Việt định tự tát mình: "Thôi, em không trách anh."
Dù sao, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Đàm Việt, chính Quan Sơn đã phong ấn ký ức của y, nên mới dẫn đến tình cảnh như hiện tại.
Thần minh vốn cao cao tại thượng, chưa bao giờ cảm thấy mình làm sai điều gì, cũng chẳng quen tự xét lại. Nhưng lần này, khi nghĩ kỹ hơn, hắn cũng phải thừa nhận bản thân đã suy xét chưa chu toàn.
Đàm Việt hẳn không phải thay lòng đổi dạ, chỉ là bị yêu cầu của hắn dọa sợ mà thôi.
Nhân loại vốn nhát gan, rõ ràng trước đây Đàm Việt từng mạo hiểm, cả gan bày tỏ với hắn, hắn cũng không trách tội. Vậy mà giờ, khi hắn chủ động một chút, người kia lại co rúm rụt về.
Nếu Đàm Việt biết được những gì Quan Sơn đang nghĩ, chắc chắn sẽ kêu oan. Bởi khi xưa, cái gọi là tỏ tình kia, kỳ thật là một lời thỉnh cầu đầy mong đợi được thần minh chấp thuận, chứ nào phải sự đòi hỏi hay yêu cầu gì.
Đàm Việt lập tức càng thêm áy náy: "Đều là lỗi của anh, là anh không tốt."
Quan Sơn vẫn còn để tâm chuyện Đàm Việt cự tuyệt mình, nhưng lần này hắn không trách nữa, chỉ khẽ hỏi lại lần thứ ba: "Vậy lần này, anh muốn lấy thân báo đáp sao?"
Lúc này, Đàm Việt không hề do dự, nắm lấy tay đối phương, "Muốn, đương nhiên là muốn, chỉ cần em không chê."
Đàm Việt chăm chú nhìn người yêu. Dựa theo bức tranh, Đàm Việt cảm thấy Quan Sơn không chỉ khác đôi mắt và mái tóc, mà còn có vài chi tiết nhỏ hơi lệch so với những mảnh ký ức của mình, nhưng người này chắc chắn là không sai.
Cái cảm giác tim đập loạn nhịp, cùng ánh mắt ấy...
Đó là đôi mắt khiến y dễ dàng đắm chìm, là đôi mắt xinh đẹp, độc nhất vô nhị trên thế gian.
Những thay đổi ấy, kỳ thực cũng không còn quan trọng. Con người vốn không phải máy móc, đã là người thì tất nhiên sẽ thay đổi.
Nhiều năm trôi qua, ngay cả chính bản thân y cũng đã thay đổi rất nhiều. So với dáng vẻ ngây ngô năm 18 tuổi, giờ đây y đã trở nên chững chạc hơn. Dù là khi ăn mặc chỉnh tề hay khi chẳng mặc gì, mọi thứ trên người đều đã khác xưa. Ngay cả máy móc dùng vài năm còn hao mòn, huống chi là con người.
Hai người xa cách lâu ngày, giờ gặp lại, liền cứ thế đơn giản mà hòa thuận trở lại. Bên ngoài mưa gió vẫn chưa dứt, nhưng tiếng sấm đã ngừng, không khí trong hang đá cũng trở nên ấm áp và dịu dàng hơn nhiều.
Đàm Việt hỏi, "A Sơn, quãng thời gian chúng ta xa nhau, em đã đi đâu? Nếu rời tỉnh Y rồi, vì sao chưa từng đến tìm anh?"
Nếu là thật lòng yêu nhau, bản thân y nhất định sẽ toàn tâm toàn ý trao hết tin tức của mình, sao có thể chỉ để lại một cái tên được chứ.
Quan Sơn đáp, "Chúng ta từng gặp nhau mà, khi anh học đại học, em đã đi tìm anh. Lúc đó mỗi tuần anh đều tự mình bắt tàu điện ngầm đến gặp em."
Nghệ thuật
- đây chính là nghệ thuật nói chuyện. Khi ấy Đàm Việt chưa làm thêm, là thần minh chủ động đi ra ngoài một chuyến, nghĩ cách đưa việc làm thêm đó đến tay Đàm Việt. Về sau, hắn không còn ra ngoài nữa, mỗi tuần đều là Đàm Việt đi tàu điện ngầm đến, rồi qua kẽ hở không gian đến công viên hải dương làm thêm.
Quan Sơn cũng không cho rằng nhắc lại chuyện cũ là điều gì xấu, vì quá khứ vốn cũng là một phần trong tất cả. Chỉ là ký ức đó đã bị phong ấn, hiện tại hắn sẽ không giải trừ.
Sức mạnh của hắn đang dần khôi phục, mà thân thể và tinh thần của Đàm Việt cũng đang âm thầm thay đổi. Đợi đến một ngày nào đó, Đàm Việt sẽ nhớ lại toàn bộ ký ức, nhưng hiện giờ như thế này cũng đã đủ tốt rồi.
Thần minh hy vọng Đàm Việt sẽ yêu thích mọi hình thái của hắn. Hắn tin vào lời ngọt ngào của nhân loại, kết quả suýt chút nữa đã lật xe.
Đôi mắt đỏ của thiếu niên lại lần nữa hiện lên vẻ u oán, như một nam quỷ diễm lệ giữa đêm tối: "Dù sao anh cũng đã quên, em biết anh sẽ quên. Anh không chỉ quên em, mà còn quên cả hai đứa con của chúng ta."
Đàm Việt liên tiếp chịu đả kích: "Hóa ra mình không chỉ là kẻ phụ tình, mà còn là kẻ bỏ chồng bỏ con sao!"
"A Sơn, em không phải là nam sao? Hai chúng ta sao có thể có con được?"
Y rất chắc chắn bản thân không có loại năng lực đặc biệt đó, mà Quan Sơn hẳn cũng không có.
Dù có thể phẫu thuật chuyển đổi giới tính, đàn ông cũng không thể sinh con.
Quan Sơn nói, "Con là nhân bản mà ra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!