Chương 40: (Vô Đề)

Con tiểu bạch xà kia nhẹ nhàng bò vào phòng. Lúc trốn vào tủ quần áo, Đàm Việt còn cầm theo điện thoại. Cậu hé một khe nhỏ trên cánh tủ, tắt đèn flash, lặng lẽ hướng camera về phía con rắn.

Ban đầu Đàm Việt còn nghĩ mình đang nằm mơ, nhưng chỉ cần ghi hình lại là sẽ biết có phải mơ hay không.

Tiểu bạch xà nhanh chóng thuần thục bò lên giường, quả nhiên đúng là một con rắn nhỏ nhận giường không nhận người.

Không hiểu vì sao, chỉ cần nghĩ đến khả năng tiểu bạch xà là thú cưng của Bạch Tử Nhạc, trong lòng Đàm Việt liền dâng lên một cảm giác khó chịu kỳ lạ, giống như cắn phải một trái thanh mai chua gắt.

Cậu cuộn tròn trong tủ quần áo, tay chân dài co lại một cách miễn cưỡng. Theo phản xạ bình thường, cách tốt nhất lẽ ra là mở tủ, lập tức chạy ra ngoài, dù sao con rắn cũng đâu có bò lên người cậu.

Nhưng rất kỳ lạ, có lẽ vì tò mò, hoặc vì trong lòng thoáng dâng lên chút không nỡ, Đàm Việt cũng không định hét lên, gọi người khác tới.

Trong đầu Đàm Việt chỉ lóe lên một lý do hoàn toàn chẳng hề hợp lý: Không thể tùy tiện la lên. Lỡ thật sự làm con rắn có linh tính kia bị thương thì không hay.

Lúc trước, khi con rắn bò trên người mình, Đàm Việt chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, tay chân bủn rủn, tim đập thình thịch. Thế mà bây giờ, khi đứng xa xa nhìn nó, cậu lại thấy tiểu bạch xà thật sự có chút đáng yêu, dường như bỗng hiểu được vì sao có người lại thích nuôi bò sát làm thú cưng.

Đàm Việt lập tức lắc đầu, không không không, mấy loại bò sát máu lạnh khác thì cậu vẫn không tiếp nhận nổi, chỉ là con tiểu bạch xà này đặc biệt dễ thương.

Vảy của nó trông như bạch ngọc, mịn màng trong trẻo, đôi mắt đỏ như hồng ngọc, cơ thể nhỏ xíu, thoạt nhìn mềm mềm, giống hệt mấy con rắn trắng nhỏ trong phim hoạt hình.

Con rắn thè chiếc lưỡi chẻ hai ra ngoài trông cũng rất đáng yêu. Đầu lưỡi thon dài, nhìn kỹ còn thấy bên trong có hai chiếc răng nanh nhọn, đó là răng nọc dùng để tiêm độc vào con mồi. Nhìn thì sắc bén thật, nhưng vì nó nhỏ cỡ hạt kê, nên lại càng khiến người ta thấy đáng yêu.

Thứ gì càng to, càng dễ khiến người ta sinh ra cảm giác sợ hãi, còn những thứ đáng sợ mà thu nhỏ lại, thường sẽ trở nên vô hại và đáng yêu.

Ừm... trừ gián và mấy loại côn trùng khác ra. Dù nhỏ hay lớn thì đều ghê tởm như nhau.

Tiểu bạch xà bò trên giường một lúc, từ trên chăn bò sang gối, lát sau lại chui vào trong chăn, rồi lại chui ra ngoài.

Tựa hồ như đã nhận ra ánh nhìn của Đàm Việt, tiểu bạch xà cuối cùng bò lên dựa ở đầu giường. Thân thể thon dài dựng thẳng, đôi mắt đỏ như hồng ngọc xuyên qua khe hẹp của tủ quần áo, đối diện với Đàm Việt.

Theo lý mà nói, loài rắn đều bị cận thị nghiêm trọng, con rắn nhỏ này căn bản không thể nhìn rõ Đàm Việt đang ẩn trong tủ. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cậu lại cảm nhận được một trải nghiệm độc đáo, như thể nghe thấy con rắn nhỏ đang nói: "Thấy ngươi rồi!"

Con rắn nhỏ khè nhẹ phun lưỡi, khiến da đầu Đàm Việt tê dại.

Cửa tủ khép lại nhưng cậu cũng không vì thế mà lơi lỏng. Đàm Việt chờ một lúc, nếu con rắn kia định chui vào, cậu sẽ lập tức đóng chặt cửa tủ, rồi báo cho người khác mang lưới bắt rắn đến, bắt con rắn nhỏ ấy đem lên núi thả.

Dù sao thời thế đã thay đổi, loại rắn trông kỳ lạ như vậy cũng không thể tùy tiện bắt giết, thả đi vẫn là tốt nhất.

Nếu con rắn nhỏ không có ý định tiến lại, cậu sẽ giả vờ như không thấy, lặng lẽ ngồi yên chờ nó rời đi.

Con rắn nhỏ chậm rãi bò tới, từ đầu giường tiến dần đến mép giường gần tủ quần áo. Thân thể nó vẫn dựng thẳng, không đột ngột lao vào khe tủ, mà chỉ ở khoảng cách đó, yên lặng đối diện với Đàm Việt.

Không biết đã nhìn nhau bao lâu, Đàm Việt cảm thấy trán mình ướt đẫm mồ hôi, còn con rắn nhỏ thì khẽ lắc người, uốn lượn bỏ đi.

"Hô....."

Xem ra đúng là do cái giường này có vấn đề, Đàm Việt thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, âm thanh từ TV bên ngoài cũng vừa dừng lại. Nhìn đồng hồ, đã gần 10 giờ rưỡi tối.

Không ngờ cậu lại vô thức nhìn tiểu bạch xà suốt một khoảng thời gian dài như thế.

Đàm Việt bước ra khỏi tủ, hoạt động tay chân một chút, rồi ngồi lên giường, bắt đầu tìm lại ảnh mình chụp lúc nãy. Nhưng điều khiến cậu giật mình là, trong bức ảnh chụp căn phòng, bóng dáng con rắn nhỏ kia lại biến mất.

Kỳ lạ thật, chẳng lẽ con rắn kia vốn dĩ không phải rắn thật? Bằng không, sao lại không chụp được chút hình ảnh nào?

Hay là mình uống nhầm thuốc, nên mới sinh ra ảo giác? Đàm Việt cau mày, mang theo tâm trạng rối bời ấy mà đi ngủ. Cậu trằn trọc hơn một tiếng, mãi gần rạng sáng mới thiếp đi.

Đến sáng sớm hôm sau, khoảng hơn năm giờ, tiếng gà gáy vang lên khiến Đàm Việt tỉnh giấc.

Khi Đàm Việt bước ra ngoài, mấy người khác đều tỏ ra kinh ngạc: "Ơ, thầy Đàm, sao thầy lại đột nhiên nghĩ đến chuyện hóa trang thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!