Chương 4: (Vô Đề)

"Đàm Việt cẩn thận!"

Nhà trong trại đều có cửa sổ, từ bên trong vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài. Vương Nhất Hàm, nam sinh từng bị bà Lý thè lưỡi dọa sợ, vô tình chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Khi cùng bạn bè chơi bài, tán gẫu, hắn luôn không nhịn được mà len lén liếc nhìn bà lão. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, hắn lại hoảng hốt quay đi, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì.

Sự tò mò trỗi dậy mãnh liệt giống như kẻ nhát gan nhưng lại thích thử thách nỗi sợ hãi.

Chỉ là về sau vài lần, hắn không còn thấy lưỡi của bà Lý thò ra nữa. Khi bà nói chuyện, chỉ để lộ hàm răng đen vàng, thiếu mất một chiếc răng cửa. Lưỡi trong miệng cũng ngắn ngủn, trông rất bình thường.

Nhưng khi Đàm Việt bước vào, giọng nói trong trẻo vang lên nơi cổng sân, ai nấy đều có thể nghe thấy.

Vương Nhất Hàm theo bản năng nhìn sang, rồi ngay lập tức chứng kiến sự biến đổi của bà Lý. Hắn kích động túm chặt cánh tay người bạn bên cạnh, hắn biết mình không nhìn nhầm! Ngôi làng này quả nhiên có vấn đề!

Đôi mắt của bà Lý lập tức hóa đỏ, thoáng chốc trông chẳng khác nào một con nhện yêu quái! Không đúng, bà ta chỉ có hai tay hai chân, phải gọi là thằn lằn yêu quái mới đúng! Một sinh vật bò sát âm u, ẩm ướt và đầy rợn người!

Vương Nhất Hàm dù có ghen tị với Đàm Việt, hâm mộ độ nổi tiếng kinh khủng của cậu ta ở trường nhưng với tư cách là một con người, là một người bạn cùng lớp, hắn vẫn theo bản năng hét lên cảnh báo.

Nhưng vừa kêu xong, hắn lập tức hối hận, vội vàng bịt chặt miệng. Chết rồi! Hắn vừa lên tiếng trước mặt quái vật. Có khi nào kẻ tiếp theo bị ra tay chính là hắn không?!

Trong những bộ truyện tranh nhiệt huyết kiểu trung nhị, học sinh cấp ba luôn là người cứu thế giới. Nhưng mà hắn đâu có bàn tay vàng?! Hơn nữa, nói một cách thực tế, nếu đây là một bộ truyện kinh dị, thì nhan sắc của hắn cũng chẳng đủ tiêu chuẩn làm nhân vật chính.

Ai cũng biết: Trong những câu chuyện kinh dị, chỉ có những nhân vật chính với nhan sắc siêu cao mới sống sót đến cuối cùng. Nếu ngay cả vai chính còn không được, thì kết cục bi thảm "không ai sống sót" là điều khó tránh khỏi.

Mắt thấy móng tay xanh đen của bà Lý sắp đâm vào tròng mắt Đàm Việt, một chiếc ô che mưa vuông nhỏ màu trắng lục đột ngột chắn ngay trước mặt Đàm Việt!

Đàm Việt lùi sang bên cạnh hai bước một cách tự nhiên, căng chiếc ô che mưa ra trước mặt để chắn và phản đòn.

Đó chỉ là một chiếc ô vuông bình thường, bề mặt làm từ vải nilon dày, khung là những thanh nhôm nhẹ chống gỉ.

Chỉ cần một chiếc kéo sắc bén là có thể dễ dàng cắt xuyên qua lớp vải dù, chứ đừng nói đến móng tay đen nhánh sắc nhọn kia.

Trong cơ thể bà Lý là một con quái vật có hình dạng giống như hoàng nhện giáp, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Dù sao, đây không phải thế giới con người vẫn quen thuộc, mà là một nơi thuộc về quỷ dị!

Cổ trùng trong người bà Lý có màu đen, móng tay sắc nhọn chứa đầy kịch độc, có khả năng ăn mòn mạnh mẽ. Đừng nói là một chiếc ô nhỏ bé, ngay cả khung inox dày cũng có thể bị ăn mòn đến rệu rã.

Nhưng trước khi bà Lý kịp xé nát chiếc ô, thân hình bà ta bỗng chớp lóe một cách quái dị. Vòng eo xoay ngoắt theo một góc không tưởng, bộ xương già nua phát ra những tiếng 'rắc rắc' ghê rợn. Cơ thể bà ta khựng lại rồi bất thình lình ngã sấp xuống nền đất, thất thần đến mức úp mặt vào vũng bùn tanh hôi.

Trong nhà, Vương Nhất Hàm và người bạn bị hắn véo đau trợn tròn miệng thành chữ 'O', có thể nhét vừa một quả trứng vịt lớn. Còn Đàm Việt, anh chỉ bình tĩnh lùi thêm hai bước, hoàn toàn không để lộ bất kỳ phản ứng nào.

Đàm Việt tuy rằng là người hiểu lễ nghĩa và quy củ, nhưng anh cũng biết trên đời này không thiếu kẻ cố tình làm trái. Anh chắc chắn rằng mình chưa hề chạm dù vào bà Lý, vậy chẳng lẽ bà ta đang ăn vạ?

Nếu thật sự là vậy, thì bà Lý có lẽ sẽ phải thất vọng rồi. Anh chỉ là một đệ tử nghèo, dù có bị vắt kiệt xương cốt cũng chẳng thể bồi thường gì!

Đàm Việt thu gọn chiếc ô, đồng thời mở camera điện thoại, nét mặt đầy quan tâm: "Bà ơi, bà không sao chứ?"

Bà Lý nhe răng trợn mắt ngẩng đầu, nhưng ngay sau đó, một lực đạo khổng lồ lại kéo bà ta ngã sấp xuống, toàn thân bị đè ép xuống nền đất. Trong sân viện này không có lát xi măng, chỉ toàn là bùn đất, khiến khuôn mặt bà ta lấm lem bẩn thỉu.

Ngay khi cảm nhận được ác ý từ bà Lý, vết ấn trên cổ Đàm Việt bỗng nhiên hiện lên. Một phần ba hoa văn trên đó, vốn là hai đường ngang nhỏ màu đen, giờ đây lại chuyển thành sắc đỏ thẫm, như thể một khuôn mặt vừa mở ra đôi mắt đỏ rực.

Trong thế giới của cổ độc, cấp bậc giữa các loại cổ cách biệt vô cùng rõ ràng. Khi một loại cổ cao cấp phóng thích uy áp, mọi cổ vật cấp thấp hơn lập tức mất đi khả năng chiến đấu.

Trên mảnh đất này, nơi từng cống dưỡng thần minh, dù chỉ còn lại một dấu ấn, nó vẫn mang uy lực áp chế tuyệt đối đối với bà Lý.

Bà Lý cảm giác toàn thân như bị một sức nặng vô hình đè xuống, xương cốt dường như sắp gãy vụn. Bà ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ép mình thu hồi ác ý, giọng khàn khàn nói: "Không có việc gì."

Vẫn là phương ngữ địa phương, nhưng cách phát âm lại gần giống tiếng phổ thông. Đàm Việt nghe hiểu được câu này, liền gật đầu đáp: "Không có việc gì thì tốt. Bà Lý, nam nữ thụ thụ bất thân, con không tiện đỡ ngài dậy. Ngài tự đứng lên đi nhé."

Đàm Việt không rõ bà Lý định làm gì, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng ác ý đậm đặc tỏa ra từ bà ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!