Chương 37: Công viên hải dương khủng bố (xong)

Quan Sơn lại lắc đầu lần nữa. Hắn thì có thể có quan hệ gì với một nhân ngư xui xẻo kia chứ? Dù sao, nhân ngư đó vì oán khí quá nặng mà đã trở thành kẻ khống chế khu vực Quỷ Vực này, thực lực đột phá hồng y, đạt đến cảnh giới nửa bước Quỷ Vương.

Sau khi nuốt chửng đám người mặc áo blouse trắng, kẻ nửa bước Quỷ Vương ấy lại có dấu hiệu đột phá

- bốn hợp làm một, trở thành vương giả có thể khống chế lĩnh vực.

Nhưng vương và thần minh vốn khác nhau, như người với kiến

- khác biệt quá xa.

"Vậy vì sao bọn nhỏ lại giống hệt nhân ngư kia?"

Đàm Việt tuy không nói trắng ra, nhưng đôi mắt trong suốt màu hổ phách kia đã hỏi ra hết thảy.

Quan Sơn điềm tĩnh: "Nhân loại có câu ăn gì bổ nấy, ăn nhiều thì sẽ lớn lên giống như vậy."

Đàm Việt nhìn Quan Sơn đầy ai oán: "Tuy em là dân học nghệ thuật, nhưng ngữ văn của em không tệ. 'Ăn gì bổ nấy' không phải nghĩa đó."

Ăn nhiều đầu heo cũng không thể thành một cái đầu heo, người thích ăn đầu vịt chẳng lẽ lớn lên thành đầu vịt

- nghĩ thôi đã đáng sợ.

Dù có đột biến gen cũng không biến dị kiểu đó. Cậu cảm giác như mình bị lừa, thật không vui.

"Vậy ý em là tôi ngoại tình, cùng nhân ngư kia sinh ra con của chúng ta?"

Đàm Việt vội vàng lắc đầu: "Đương nhiên là không phải!" Cậu vẫn tin vào tình cảm của hai người, tin vào lời Quan Sơn, rằng mình là mối tình đầu của đối phương.

Chỉ là hai đứa nhỏ của cậu và Quan Sơn lại lớn lên giống người khác, như thể do người khác sinh ra vậy. Việc đó khiến lòng cậu chua xót không chịu nổi.

"Em chỉ là nghĩ, có phải có chỗ nào sai không. Con lớn lên chẳng giống ai trong hai chúng ta. Biết đâu anh với nhân ngư kia thật sự có quan hệ huyết thống, cháu ngoại giống cậu."

"Thật ra mấy đứa này không phải là con của chúng ta." Quan Sơn đột nhiên nói ra lời gây chấn động, làm Đàm Việt sợ đến trợn tròn mắt.

Trong đầu cậu chợt hiện ra một đống chuyện lung tung rối loạn: thiếu gia thật – giả, tráo đổi con!

Đàm Việt lập tức lắc đầu, ép mình đẩy hết mấy thứ tào lao ấy ra khỏi đầu.

Nghĩ linh tinh gì chứ, con vốn không sinh ở bệnh viện, hơn nữa còn có quan hệ với A Sơn, ước chừng đến cả nghìn đứa.

Đàm Việt liếc nhìn sang tiểu nhân ngư, à không, giờ phải gọi là đại nhân cá (nhân ngư trưởng thành).

Dù đầu nó đã biến lớn, nhưng trong lòng cậu, vẫn chỉ là đứa bé mới chào đời mấy ngày.

Đàm Việt sợ con nghe xong sẽ buồn, đồng thời cũng tự nói với chính mình: "Làm sao có chuyện không phải con của chúng ta. Em nhớ rõ lúc chúng mới sinh ra, lớn lên đặc biệt giống chúng ta mà."

Đúng vậy, từ hôm qua khi tiểu nhân ngư sinh ra đến sáng nay, trông vẫn rất giống bọn họ. Chỉ là đến lúc một nghìn tiểu nhân ngư biến thành bốn con thì mới đột nhiên không còn giống nữa.

Người ta nói con gái mười tám thay đổi, nhân ngư trưởng thành chắc cũng không khác mấy. Hơn nữa, mỹ nhân thường có nét tương tự, con lớn lên không giống ba mẹ cũng là chuyện rất bình thường.

Thần minh nói: "Ý tôi là, có thể hay không có một khả năng, đây là con của ba người: chúng ta và nhân ngư kia."

Đàm Việt kinh ngạc kêu "A", cậu không hiểu, con của ba người là có ý gì? Nhân bản nhiều như vậy thì có lợi ích gì sao?

Nghĩ đến một nghìn đứa trẻ giống y đúc, đúng là không giống như do người sinh ra, mà như được nhân bản ra.

Đàm Việt bực bội: "Quan Sơn, anh vì sao lại đi nhân bản con nhà người ta chứ?"

Trước đó y vốn không muốn có con. Tiểu nhân ngư xuất hiện giống như từ trên trời rơi xuống, với y mà nói, kinh hoảng nhiều hơn là vui mừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!