Chương 36: (Vô Đề)

Bộ phim chỉ hiện ra một cái tên, không có quảng cáo phòng làm phim, cũng chẳng liệt kê tên diễn viên, mà trực tiếp đi thẳng vào các phân cảnh cốt truyện.

Theo thói quen muốn nắm bắt thông tin trước, Đàm Việt lấy điện thoại ra, tìm kiếm tên bộ phim, muốn biết nó thuộc thể loại gì.

Thế nhưng cậu hoàn toàn không tìm được bất kỳ thông tin giới thiệu nào trên mạng, càng đừng nói đến phần tóm tắt nội dung.

"Chris, đi lấy ống nghiệm lại đây."

Ánh vào mắt Đàm Việt là những hình ảnh từng khung một nối tiếp nhau.

Người vừa được gọi là Chris, là một chàng trai da trắng trẻ tuổi, tóc đỏ, trên mặt còn lấm tấm vài vết tàn nhang. Anh có mái tóc đỏ và đôi mắt xanh lá, trước ngực áo blouse trắng đeo một bảng tên, chức vụ ghi rõ: Trợ lý Thực nghiệm.

'Hự hự' Chris đẩy chiếc xe nhỏ. Trên xe là hàng loạt ống nghiệm thuỷ tinh mới tinh. Theo góc nhìn của Chris, Đàm Việt thấy được những người khác trong phòng thí nghiệm.

Đó là một nhóm nhân viên nghiên cứu đang tập trung làm việc vô cùng nghiêm túc. Phần lớn là người da trắng, xen lẫn vài người da vàng và da đen.

Có người đang cầm ống nghiệm điều chế dung dịch; có người cầm nhíp, kẹp mẫu sinh vật đã cắt lát đặt dưới kính hiển vi quan sát; có người cầm giấy bút, tay lia nhanh trên giấy ghi chép gì đó.....

Nhưng bất kể màu da, tóc hay mắt thế nào, toàn bộ diễn viên trong phim đều sở hữu gương mặt khá lạ. Đàm Việt không nhận ra nổi một gương mặt quen thuộc nào. Có lẽ đây không phải phim trong nước, mà có thể là một bộ phim nước ngoài ít tiếng tăm, nên việc không tìm thấy thông tin nào trên mạng cũng là điều bình thường.

Một nghiên cứu viên có chiếc mũi khoằm như ưng cầm lấy ống nghiệm mới, rồi nhỏ vào đó một loại dung môi màu xanh lục. Sau khi lắc đều, hắn đổ dung dịch ấy vào một chiếc bể kính nuôi sinh vật biển.

Trong bể là một con sao biển màu hồng nhạt đang nằm. Thế nhưng sau khi dung môi được đổ vào, màu xanh dần dần thẩm thấu, con sao biển vốn trông nhàn nhã liền xuất hiện phản ứng dữ dội và cuối cùng chết ngay trong bể kính.

"Thí nghiệm số 111 đã tử vong. Chris, đem mẫu vật đi xử lý....." Vị nghiên cứu viên trông có vẻ ngạo mạn, lạnh lùng phân phó. Hiển nhiên, cái chết của mẫu thí nghiệm đối với hắn chỉ là chuyện quá đỗi bình thường, không hề khiến cảm xúc dao động dù chỉ một chút.

Thi thể sao biển nhanh chóng bị mang đi. Ngay sau đó, một sinh vật biển mới được ném vào bể, nó lập tức trở thành số 111 tiếp theo.

Chuỗi thao tác tương tự cứ thế lặp lại vài lần, quá dễ để nhận ra đây chính là một viện nghiên cứu sinh vật biển, chuyên tiến hành thí nghiệm trên đủ loại sinh vật đại dương.

Đàm Việt cũng từng theo học không ít khóa giám định và thưởng thức phim ảnh, nên đánh giá: "Màn ảnh cảm* khá ổn, kỹ thuật diễn của diễn viên cũng rất trôi chảy, đặc biệt là cảm giác chân thật. Bối cảnh thời đại rất rõ, không thấy chỗ nào diễn xuất gượng. Chỉ là đề tài này có hơi kỳ quái. Anh yêu, trước đây anh đã xem bộ phim này chưa? Có biết nó thuộc loại phim gì không?"

*Màn ảnh cảm: là một cách nói trong ngôn ngữ mạng / giới giải trí Trung Quốc, dùng để chỉ cảm giác hình ảnh, tính điện ảnh, hay cảm giác lên phim.

Ban đầu cậu còn nghĩ Quan Sơn muốn rủ mình xem loại phim tình cảm lãng mạn. Nhưng chỉ mới xem được vài phút, cậu đã cảm thấy có gì đó không ổn, nó cứ quái quái.

Quan Sơn đáp: "Dùng góc nhìn này để xem thì vô dụng. Cứ xem như phim tài liệu đi."

Đây là lần đầu tiên hắn xem phim cùng người khác, đúng là không thể dùng cách này để thưởng thức.

Đàm Việt có vẻ vô cùng kinh ngạc: "Phim tài liệu? Nghĩa là những gì quay trong đây đều từng xảy ra thật sao? Năm 1937 mà đã có kỹ thuật camera lợi hại đến vậy à?!"

Dù nói phim màu rực rỡ đã xuất hiện từ những năm ba, bốn mươi, nhưng ai đời lại dùng kỹ thuật đắt đỏ đó để quay nội dung trong phòng thí nghiệm vào thời điểm năm ba bảy chứ?

Phải biết rằng loại công nghệ mới này lúc ấy tiêu tốn chi phí cực kỳ cao. Các nhà tư bản thường chọn quay nội dung thiên về thương mại hóa, chứ chẳng ai bỏ tiền vào một bộ phim tài liệu khô khan, nhàm chán như thế này.

Nếu thật sự muốn làm phim tài liệu, vậy thì đáng lẽ phải là 《Sự ra đời của điện ảnh màu》, chứ không phải 《Viện nghiên cứu sinh vật biển》.

Hơn nữa, độ rõ nét của bộ phim này quả thật quá cao, hoàn toàn không giống trình độ kỹ thuật thông thường năm 1937. Tuy hình ảnh có phần u ám, lạnh lẽo, nhưng lại khiến Đàm Việt nhớ tới cảm giác âm u của những dãy đèn trắng bệch trong công viên hải dương lúc trước.

"Ý anh là phim này dùng thủ pháp "giả tư liệu"*? Giống như trong một số phim kinh dị hoặc phim về tai nạn, người ta dùng phương pháp này để tạo cảm giác chân thực hơn, xây dựng bầu không khí kinh khủng, căng thẳng?"

Quan Sơn thành thật nói: "Tôi không hề có ý định dọa em."

Thần minh để Đàm Việt xem bộ phim này chỉ vì muốn hoàn thành điều mà những người yêu nhau nên làm

- cùng nhau xem một bộ phim, chỉ hai người, không bị ai quấy rầy.

"Em không có ý đó mà." Đàm Việt hiển nhiên hiểu lầm ý Quan Sơn. Cậu không hề có ý trách đối phương dùng phim kinh dị để dọa mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!