Chương 35: (Vô Đề)

Trên tấm khăn trải giường nhung thiên nga, thiếu niên cực kỳ tuấn tú với hàng mi dài khẽ run rẩy tựa cánh bướm, chậm rãi mở mắt.

Trong phòng ánh sáng mờ tối, bốn phía tĩnh lặng, không nghe thấy bất kỳ âm thanh ồn ào nào. Y nghiêng mặt nhìn sang phía bên gối đầu, một thiếu niên với dung mạo tuyệt mỹ đang nằm ngay bên cạnh.

Rõ ràng ánh sáng tối tăm, nhưng trong đôi mắt y, dung nhan người yêu vẫn như lấp lánh tỏa sáng.

Không có trẻ nhỏ, không có đám tiểu nhân ngư, cũng không có tiếng gọi ba ba.

Thần sắc cậu thoáng hoảng hốt mà nghĩ: May quá, thì ra chỉ là một cơn ác mộng.

Khoảnh khắc Đàm Việt vừa tỉnh lại, Quan Sơn liền có phản ứng, đôi mắt trong sáng lóng lánh như ngọc bích của đối phương khẽ mở ra nhìn y.

Đàm Việt đưa tay đặt lên bụng Quan Sơn, nơi vốn hơi nhô lên giờ đã trở nên bằng phẳng:

"Con đã sinh rồi sao?"

Thật ra, vốn dĩ chẳng hề có đứa bé nào. Năm ngày qua, tất cả chỉ là một giấc mơ quá dài, quá chân thật.

Quan Sơn khẽ nghiêng người lại gần, hương bạc hà từ biển cả trên người hắn nồng đậm hơn bao giờ hết, xen lẫn chút ngọt ngào như sữa, khiến tim Đàm Việt lập tức hụt một nhịp.

Lời tiếp theo của Quan Sơn suýt nữa khiến Đàm Việt ngất xỉu: "Nhìn thấy con mà vui mừng đến vậy sao? Khi trước em gặp lại tôi, ánh mắt nhìn tôi cũng đâu có vui mừng đến thế."

Trong giọng hắn còn vương chút chua lòm, nhưng lúc này Đàm Việt chẳng rảnh mà dỗ dành, chỉ vội vàng xác nhận lại: "Chúng ta thật sự có đến một ngàn đứa con sao? Một ngàn... nhiều như vậy ư? Nhân ngư vốn dĩ đâu phải loài động vật có vú, mà động vật có vú thì làm sao sinh nhiều như thế được chứ?"

Cậu nghĩ, cho dù có con, theo lẽ thường cũng chỉ nên là vài đứa mà thôi. Nhưng nhân ngư lại sinh con giống như loài cá đẻ trứng, một lần liền sinh nhiều đến vậy. Tuy không đến mức khủng khiếp như mấy trăm ngàn con, nhưng con số một ngàn cũng đủ khiến người ta rùng mình.

Từ sự dao động dữ dội trong cảm xúc của Đàm Việt, thần minh cuối cùng cũng nếm ra một mùi vị khác. Người yêu nhân loại của hắn dường như chẳng vui vẻ: "Em... không thích con của chúng ta sao?"

Thần minh đương nhiên không mong Đàm Việt quá mức để tâm vào đám trẻ. Nhưng trong tài liệu của loài người từng viết: "Yêu nhau yêu cả đường đi", nếu thật sự yêu một người, tự nhiên cũng sẽ thương cả những gì thuộc về họ, nhất là kết tinh tình yêu của bọn họ, chính là con cái.

Nếu Đàm Việt không thích con của cả hai, vậy có phải chứng minh rằng y cũng chẳng yêu hắn?

Nhưng thần minh còn chưa kịp nổi giận, nhân loại đã gục vào người hắn, giọng đầy thống khổ: "Thích thì vẫn là thích, chỉ là quá nhiều thôi. Em cảm thấy cho dù một ngày em chấm đủ 100 công, cũng nuôi không nổi."

Con cái vốn là thú bốn chân nuốt vàng, huống chi con của bọn họ lại là nhân ngư, chỉ có một chiếc đuôi cá, thành ra chính là thú nuốt vàng một đuôi. Mà dẫu là bốn chân hay một đuôi, nuôi tận 1000 con thì cũng thật quá sức khủng khiếp.

"Em có hơi sợ." Đàm Việt nói, "Em mới mười chín tuổi thôi. Nếu chỉ có một hai đứa, khi chúng còn nhỏ, lúc khó chăm nhất, em còn có thể nhờ ông bà nội ngoại giúp đỡ. Đợi chúng lớn hơn một chút, em sẽ cố gắng cân bằng giữa gia đình và công việc. Nhưng một ngàn đứa thì....."

Chỉ vừa nghĩ đến thôi, trước mắt Đàm Việt đã tối sầm lại, tựa như vừa bị tuyên án khổ sai chung thân, làm đến trăm năm cũng chẳng thể xong.

Mộng tưởng, cuộc sống, tất cả như đang dần rời xa tầm tay cậu. Nếu cậu là kẻ vô trách nhiệm, còn có thể làm ngơ mà bỏ mặc. Nhưng cậu lại không phải người như thế. Ý định gánh vác trách nhiệm này vừa nhen nhóm đã lập tức bị sức nặng khủng khiếp nghiền nát, khiến cậu chỉ trong thoáng chốc đã rơi vào trạng thái suy sụp.

Quan Sơn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của thiếu niên, tựa như đang vỗ về một động vật nhỏ đáng thương. Hắn chưa từng thấy Đàm Việt yếu ớt, đáng thương đến vậy, vừa khiến người ta đau lòng, lại vừa thấy đáng yêu.

Dù sao, với tuổi thọ dài đằng đẵng của thần minh, thì 19 tuổi của nhân loại vẫn chỉ là một tiểu bảo bảo mà thôi.

v**t v* Đàm Việt một lúc, Quan Sơn nói: "Đừng lo, bọn nhỏ có thể tự nuôi sống chính mình, không cần em phải bận lòng."

Thế nhưng Đàm Việt vốn đang tựa vai Quan Sơn, lại ngồi bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bọn trẻ là con của cả hai chúng ta, sao em có thể mặc kệ được? Dù sao cũng phải kiếm tiền mua sữa bột cho bọn nhỏ."

Nuôi một đứa trẻ uống sữa bột, nếu muốn cho ăn ngon một chút, bình quân một tháng cũng phải 5000 (5 triệu). Một ngàn đứa, thì 500 vạn (50 tỷ).

Một tháng 500 vạn, dẫu có bán hết chính mình, cậu cũng chẳng thể kiếm được nhiều đến vậy.

Ừm... có lẽ vẫn còn cách xoay sở. Nếu đem Quỷ tệ đổi thành tiền nhân loại, một Quỷ tệ là mười nghìn, miễn cưỡng cũng cũng đi.

Chẳng lẽ sinh vật công viên hải dương sinh sản nhiều đến vậy sao? Cho nên Quỷ tệ mới có giá trị cao? Nhưng rõ ràng lần trước bọn họ nuôi dưỡng con rái cá kia, mỗi lứa cũng chỉ được ba con thôi mà.

Hơn nữa, đây mới chỉ là vấn đề cơ sở vật chất. Nuôi con đâu phải trách nhiệm của một mình cậu, vợ của cậu dường như vô cùng giàu có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!