Chương 34: (Vô Đề)

Đàm Việt không cần nghĩ ngợi liền đáp: "Đương nhiên là anh quan trọng rồi."

Cậu nghiêm túc giải thích: "Ở bên anh, em chưa từng nghĩ đến chuyện phải có con. Đã không nghĩ tới, thì làm sao có thể nói con quan trọng hơn anh được."

Đàm Việt đã quyết định yêu một người con trai, thì còn theo đuổi gì chuyện con cái nữa?

Người yêu nhân ngư lại hỏi cậu: "Nhân loại các em không phải rất coi trọng chuyện nối dõi tông đường sao?"

Sinh sản là bản năng mang tính sở hữu sinh mệnh, là biểu hiện căn bản của thế giới động vật, một thứ được khắc sâu trong chuỗi gen. Hơn nữa, thân là thần minh, Quan Sơn đã từng gặp không ít nhân loại.

So với tình cảm giữa người yêu, thì tình mẫu tử, phụ tử thường lại càng thuần khiết hơn.

Đàm Việt lắc đầu: "Nhà chúng ta cũng đâu có ngôi vị hoàng đế cần kế thừa, cần gì phải quá coi trọng chuyện nối dõi tông đường?"

"Vậy nếu thật sự có ngôi vị hoàng đế cần kế thừa thì sao?"

Đàm Việt thật ra không thích bàn đến những chuyện không có khả năng xảy ra, bởi vì nghĩ đến không có ý nghĩa gì.

Nhưng hiện tại người hỏi là vợ yêu của mình, anh ấy lại đang ở trạng thái mẫn cảm, yếu ớt của một người mang thai, nên Đàm Việt chỉ có thể thuận theo lời đối phương.

"Nếu em đã lựa chọn ở bên anh, thì dĩ nhiên là sẵn sàng từ bỏ cả ngôi vị hoàng đế rồi. Dù sao thứ tốt thì có rất nhiều người tranh giành."

Quan Sơn nói: "Không ai có thể cướp đi thứ thuộc về em."

Ai dám cướp, thì hắn sẽ khiến đối phương phải chết không toàn thây, nghiền xương thành tro, hồn phách tiêu tán.

"Thôi, chúng ta đừng nói mấy chuyện đó nữa." Đàm Việt hỏi, "Mang thai có cần phải kiêng ăn gì không? Đứa nhỏ này tính ra cũng là con lai, có thể đã chịu ảnh hưởng từ em, như vậy đối với anh không tốt lắm."

Con người thường ca tụng sự vĩ đại của người mẹ, bởi vì đối với nhân loại, việc mang thai và sinh nở thật sự là một quá trình vô cùng gian nan và đau đớn, đòi hỏi phải hy sinh rất nhiều điều.

Trong nhà có người làm giáo viên sinh học và pháp y, nên Đàm Việt thường được nghe nhắc đến cấu tạo cơ thể người, cũng như những hệ lụy mà việc mang thai và sinh nở để lại trên cơ thể người phụ nữ. Những lời kể đó thường chỉ là những câu miêu tả nhẹ nhàng, bâng quơ, không hề khoa trương, chỉ đơn giản là một sự thuật lại bình thản.

Thế nhưng, chính sự bình thản ấy lại khiến Đàm Việt cảm thấy rung động tận tâm can. Nỗi đau vẫn là nỗi đau, nó sẽ không vì niềm vui của một sinh linh mới mang đến mà tự nhiên biến mất.

Đàm Việt không biết nhân ngư rốt cuộc sinh con như thế nào, nhưng vẫn không tránh khỏi lo lắng cho người yêu: "Anh nói có thai, em thật sự rất vui... nhưng phần nhiều vẫn là sợ hãi. Bảo bối, anh đừng giấu em. Nếu có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào, nhất định phải nói cho em biết!"

Đàm Việt càng bổ não càng lo: "Gần đây sức mạnh của em tăng rõ rệt... chuyện này có tính là 'thải âm bổ dương' không? Nếu thật vậy thì có ảnh hưởng xấu gì tới anh không? Có làm anh suy yếu hay gì đó không?"

Phim truyền hình chẳng phải đều viết như vậy sao, một thánh nữ hay thánh tăng băng thanh ngọc khiết, tu vi thâm sâu, sau khi phá thân thì tu vi tụt dốc, bao năm tu luyện đều bị người khác hấp thụ hết...

Nhân ngư chớp đôi mắt xanh lam, bình thản đáp: "Không có."

Nhân loại nhỏ bé yếu ớt như vậy, làm sao có thể gây ảnh hưởng gì đến hắn. Ảnh hưởng tiêu cực thì không có, nhưng ảnh hưởng tích cực thì lại có đấy.

Đàm Việt nửa tin nửa ngờ: "Thật sự không có sao?"

"Thật sự không có. Tôi sẽ không nói dối với em." Quan Sơn vươn tay ôm lấy cổ Đàm Việt, ý bảo đối phương bế mình ra khỏi nước, "Ôm."

Đàm Việt cẩn thận, vô cùng vững vàng bế nhân ngư lên. Sau khi rời mặt nước, cái đuôi nhân ngư của Quan Sơn dần dần hóa thành đôi chân dài thon trắng như sứ.

Nằm trong ngực nhân loại, nhân ngư khẽ ngửi ngửi: sau khi ra ngoài, có lẽ Đàm Việt đã tắm rửa, mùi hương của hắn trên người y đã nhạt đi không ít.

Quan Sơn ngồi lên đùi Đàm Việt, rồi lại nhẹ nhàng cọ cọ trong ngực y, đem mùi hương của bản thân dính hết lên người Đàm Việt, hoàn tất "đánh dấu" bằng mùi hương của mình.

Ở trạng thái mang thai, d*c v*ng chiếm hữu của hắn rõ ràng còn mãnh liệt hơn trước vài phần, thậm chí đến mức khiến cả người cảm thấy vừa tức vừa bất lực.

Hiện tại đang là mùa hè, nhưng cũng không thể cứ để trần như vậy mãi được, Đàm Việt hỏi:

"Em đi lấy quần áo cho anh nhé? Không ra khỏi cửa thì lấy áo ngủ thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!