Vì số lượng hàng hóa phải mua quá nhiều, Đàm Việt dứt khoát thuê hẳn một chiếc minibus loại lớn đời mới, rồi chất đầy cốp xe, tự mình lái thẳng về công viên hải dương.
Dù sao cũng phải ở lại công viên hải dương suốt hai tháng, mỗi tuần mua sắm một lần, thuê xe như vậy tiện lợi hơn nhiều.
"Tình yêu, em về rồi đây."
Tuy Đàm Việt đi vào từ một lối khác, nhưng những người nhân viên vẫn nhìn thấy Đàm Việt xuất hiện.
Trương Nghệ Thơ có phần dao động: "Bên ngoài an toàn, nên cậu ta có thể ra ngoài, cũng có thể quay lại được"
"Cô chắc chắn người quay về này thật sự là bạn học cùng trường của cô à? Chứ không phải là một con quái vật đội lốt da người bạn cùng trường?" Trương Dương lạnh lùng nói.
Chứng kiến quá nhiều hiện tượng dị thường, lại tận mắt thấy một người đàn ông xông ra ngoài rồi nổ tung thành mưa máu, ai còn có thể dễ dàng tin vào những thứ mình nhìn thấy? Thật đúng là buồn cười!
"Có rất nhiều người sống từng bước vào thế giới bên trong đều đã bị giữ lại, rồi hóa thành quỷ. Cậu ta có thể đi ra khỏi sương mù, nhưng nơi cậu ta bước ra không chắc đã là thế giới của chúng ta, có khi là một Cục Vực khác. Đừng quên, những vị khách đi xe buýt kia, cũng đều đến từ bên ngoài Quỷ Vực đấy."
Tâm lý may mắn trong lòng Trương Nghệ Thơ lập tức bị đánh tỉnh, đúng vậy! Biết đâu... đây chỉ là một cái bẫy, một cái hố lớn mà quỷ dị đã cố tình đào sẵn.
Trương Dương tuy tên nghe có vẻ rực rỡ, nhưng cách hành xử thì lại cực kỳ thận trọng, không bao giờ manh động: "Nếu cô muốn tự đi tiếp cận cậu ta, thì cũng đừng kéo chúng tôi chết chung!"
"Bây giờ đã qua được 7 ngày, chỉ cần kiên trì đến hết một tháng, cánh cổng sẽ mở ra, đến lúc đó là có thể rời khỏi nơi này an toàn."
Trương Dương rất tin vào quy tắc, nó là thứ không thể tùy tiện phá vỡ. Dù bản thân hắn có một phần năng lực quỷ dị, nhưng trước những quy tắc nơi đây, hắn vẫn hoàn toàn không có sức chống cự. Một khi phá vỡ quy tắc, thứ chờ đợi chỉ có thể là tai họa.
Đàm Việt nhận ra có người đang nhìn mình, liền nhìn thoáng qua, hóa ra là những nhân viên bán thời gian khác. Nhưng rất nhanh cậu đã thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không có ý định trò chuyện hay giao tiếp gì thêm.
Cậu dĩ nhiên từng thấy Trương Nghệ Thơ
- một diễn viên có chút tiếng tăm, nhưng lần gặp đó chỉ là qua bức ảnh vinh danh treo ở trường học. Mà tấm ảnh ấy vốn đã được chỉnh sửa tỉ mỉ, trau chuốt đến mức sai lệch đôi phần so với người thật. Còn hiện tại, Trương Nghệ Thơ đang là một nhân viên part
-time, lại đeo khẩu trang, khó mà nhận ra là cùng một người.
Vốn dĩ Đàm Việt không theo dõi minh tinh, cũng chẳng có hứng thú kết giao với người xa lạ. Cùng lắm chỉ là thấy đối phương có đôi mắt trông hơi quen, nhưng nhận không ra thì cũng là chuyện thường tình.
Tuy có mang theo xe đẩy nhỏ, nhưng đồ đạc quá nhiều, Đàm Việt liền gọi chú Bình bảo vệ đến hỗ trợ cùng dỡ hàng.
"Xe này không được phép đỗ ở đây. Tôi đi gọi Hắc Ảnh tới giúp chuyển hàng, còn cậu thì đi tìm quản lý đại nhân trước đi."
Chú Bình liếc nhìn một cái rồi tách khỏi Đàm Việt, một mình đẩy xe đẩy về phía vùng bóng tối nơi Hắc Ảnh thường xuất hiện.
Khi Hắc Ảnh hiện thân, thùng xe phía sau thậm chí còn chưa mở ra, nhưng toàn bộ hàng hóa đã bị một cơn lốc xoáy màu đen nuốt trọn, rồi ngay lập tức được chuyển thẳng tới phòng bếp trung tâm trong khu nhân viên đã tắt đèn.
Nơi nào có bóng tối, nơi đó có Hắc Ảnh, phương thức vận chuyển hiệu quả nhất chính là giao cho hắn.
Khi Đàm Việt tìm được Quan Sơn, cậu liền nhận được thông báo từ chú Bình: "Hàng hóa mà cậu chuyển về đã được đặt hết trong phòng bếp trung tâm rồi. Cậu qua xem thử còn có vấn đề gì nữa không."
"Đồ em đã mua đầy đủ rồi, anh xem thử có thiếu gì không?" Đàm Việt kéo tay Quan Sơn, hai người vai kề vai đi đến phòng bếp trung tâm. Hàng hóa gần như chất đầy phòng bếp, thậm chí bên ngoài còn chất cả đống đồ dùng dành cho trẻ nhỏ.
Quan Sơn quét mắt nhìn qua một lượt: "Không có vấn đề gì." Rồi lại khen thêm, "Em làm việc khiến tôi rất yên tâm."
"Không vấn đề gì là tốt rồi. Cảm ơn chú Bình và Hắc Ảnh! Hôm nào cháu mời hai người một bữa cơm."
Tính thử lại thời gian, Đàm Việt không khỏi cảm khái: "Hiệu suất làm việc của chú Bình và Hắc Ảnh cũng quá cao rồi, đúng là gừng càng già càng cay."
Vốn tưởng bản thân đã là người làm việc lanh lẹ, không ngờ mọi người còn lợi hại hơn, mới chưa đến mười phút mà đã chuyển xong hết toàn bộ hàng hóa! Loại công việc tốc hành thế này thật khó mà tính tiền công cho hợp lý, chi bằng ngày mai làm một bữa tiệc lớn để mời ăn, tiện thể biếu thêm chút quà.
Vì lần này là đơn hàng lớn, bên phía cửa hàng bán sỉ cũng tặng kèm khá nhiều quà khuyến mãi, vừa hay có thể gói lại một ít mang tặng.
"Chúng ta ăn cơm trước đi, ăn xong rồi dọn tiếp mấy món đồ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!