"Anh ơi, sao anh cứ nhìn em mãi vậy?"
Dù gì cũng đang giữa chốn đông người, xung quanh có không ít du khách, Đàm Việt hơi xấu hổ khi gọi "bảo bối" ở bên ngoài. Thế nên cậu đổi cách xưng hô thành "anh ơi", chỉ đổi từ thôi, chứ giọng điệu vẫn ngọt ngào, thân mật như cũ.
Dù sao khi ở trên giường, cậu cũng gọi như vậy. Mà mỗi lần như thế, Quan Sơn nghe đến mức tai đều tê dại.
Đàm Việt nhanh chóng nhận ra ánh mắt Quan Sơn vẫn dán chặt vào mình, nhìn chằm chằm, gần như không chớp. Nhưng cậu cũng hiểu, khi chỉ có hai người bên nhau, toàn bộ sự chú ý của Quan Sơn cũng đều đặt hết lên người cậu.
Nhưng bây giờ đang là giờ làm việc. Cứ bị nhìn chằm chằm như vậy mãi, thực sự ảnh hưởng đến sự tập trung của Đàm Việt, kéo hiệu suất công việc xuống thấp.
Còn Quan Sơn thì nhìn Đàm Việt bằng ánh mắt hoàn toàn không mang cảm giác đáng sợ kh*ng b*: Hắn sớm đã biết đôi mắt của Đàm Việt có vấn đề, chỉ không ngờ đôi mắt ấy lại "thông minh" đến vậy! Không chỉ nhìn thấu ảo ảnh, mà còn có thể tự động chỉnh sửa ảo ảnh thành cảnh đẹp ý vui, nhờ vậy mà duy trì được lý trí!
Phải biết rằng, trong thế giới sống chung với quỷ dị, có một bộ phận quỷ dị thuộc hệ Cục Vực còn không mạnh đến vậy. Bọn chúng giết người không phải bằng sức mạnh thể chất, mà bằng ô nhiễm tinh thần, khiến nạn nhân phát điên hoặc mất lý trí mà chết.
Chỉ cần tinh thần ô nhiễm đúng chỗ, người sống trong thế giới ảo cảnh sẽ có thể tự đẩy mình đến đường chết. Đầu óc dần trở nên hỗn loạn, cho dù có thông tin an toàn ngay trước mắt, họ cũng không tài nào nhận ra được lối ra, mãi mãi bị mắc kẹt trong thế giới đó, rồi từ từ bị ô nhiễm, trở thành cư dân mới.
Nhưng Đàm Việt lại dường như miễn dịch hoàn toàn với ô nhiễm tinh thần. Quan Sơn rất chắc chắn rằng người yêu của hắn là một nhân loại chính gốc, không phải quỷ dị, cũng không hề sở hữu năng lực tái sinh hay phục hồi vượt giới hạn.
Chính vì thế, hắn càng thêm tò mò. Mặc dù vậy, hắn cũng không tàn nhẫn đến mức móc đôi mắt của người yêu ra để nghiên cứu, cho dù đôi mắt ấy có kỳ lạ đến đâu. Bởi vì đôi mắt đó, khi nằm trên khuôn mặt Đàm Việt, mới thực sự trở nên đẹp đến động lòng người.
Thần minh nói: "Bởi vì tôi thấy em rất đẹp."
Câu này hoàn toàn không phải nói đùa. Nếu không phải vì Đàm Việt sở hữu một vẻ ngoài đặc biệt cuốn hút, thì vị thần nào đó tuyệt đối sẽ chẳng buồn dây dưa yêu đương với đối phương làm gì.
Gương mặt Đàm Việt lập tức đỏ bừng. Cậu khẽ nhéo tay Quan Sơn một cái, nhỏ giọng nói: "Em cũng thấy anh rất đẹp. Chỉ là không thể cứ mãi nhìn em chăm chăm như vậy được. Em còn phải làm việc nữa."
Dù không thật sự yêu thích công việc hiện tại, nhưng Đàm Việt vẫn là người có tinh thần chuyên nghiệp. Một khi đã làm thì nhất định phải làm cho tốt.
Đàm Việt nhẹ nhàng ho khan một tiếng, chỉnh lại biểu cảm. Lúc này, hai người đã rời khỏi khu kiểm soát vé, tiến đến khu sinh vật thuộc quản lý của Cục Vực. Một vài du khách đang đi theo hướng dẫn viên, số khác thì tản ra khắp nơi, tự do tham quan.
Đợi đến khi số lượng du khách tụ lại đủ đông, Đàm Việt liền điều chỉnh micro tiểu ong mật cho âm lượng lớn hơn một chút, sau đó bắt đầu phần giới thiệu: "Hiện tại, khu vực chúng ta đang đứng là khu rái cá của công viên hải dương. Rái cá còn có một biệt danh rất dễ thương, được gọi là 'anh hùng khăn lông*'. Tuy nhiên, rái cá của công viên chúng tôi tính cách vốn đã hiếu động và tinh nghịch hơn bình thường. Ba tháng trước, công viên đã chào đón một ca sinh ba rái cá siêu đáng yêu.
Vì chúng ra đời vào thứ Sáu, nên chúng được đặt tên là: Phúc Phúc, Tới Tới và Địch Địch..."
*Ở Trung Quốc, rái cá có biệt danh: "
" (Anh hùng khăn lông), "
" (nghiện khăn lông). Vì rái cá rất thích dùng khăn hoặc vải quấn quanh người, chơi đùa với khăn.
Đàm Việt điều chỉnh lại tai nghe và micro bên hông. Với tư cách là hướng dẫn viên của công viên hải dương, cậu bắt đầu dẫn dắt du khách bằng giọng điệu tươi tắn, giới thiệu lần lượt từng loài sinh vật đặc biệt thuộc Cục Vực: từ tên gọi, nguồn gốc, những sự kiện thú vị từng xảy ra, cho đến tập tính riêng của từng chủng loài.
Giọng cậu trong trẻo, dễ nghe, nhịp điệu lại không quá nhanh, vừa vặn truyền cảm. Cách nói chuyện vừa rõ ràng vừa lôi cuốn, khiến người nghe không khỏi bị cuốn hút theo từng lời.
Đặc biệt, các loài động vật nhỏ dường như cũng có phản ứng với giọng của Đàm Việt. Thỉnh thoảng chúng còn phối hợp một hai hành động, khiến du khách càng thêm thích thú.
Công viên hải dương vốn không cung cấp dịch vụ thuyết minh riêng cho từng loài. Mọi thông tin liên quan đến động vật đều phải tìm qua bảng giới thiệu, tờ rơi ở phòng nghỉ của nhân viên, màn hình chiếu lớn, hoặc thông qua lời kể của các nhân viên lâu năm.
Do đó, việc truyền đạt những thông tin đó thành một bài giới thiệu sinh động hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng linh hoạt và ứng biến của hướng dẫn viên. Mà Đàm Việt rõ ràng đang làm rất tốt. Nói là hấp dẫn một cách tuyệt vời cũng không quá lời. Chỉ trong chốc lát, một nhóm lớn du khách đã vây quanh bên cạnh cậu để lắng nghe.
Nếu đổi lại là những người bình thường khác, khi thấy nhiều sinh vật có hình thù kỳ quái lũ lượt tiến lại gần, nhất là vài vị khách còn há to chiếc miệng đầy máu, để lộ hàm răng lạnh buốt, sắc nhọn từng hàng... thì có lẽ đã bị dọa đến ngất xỉu tại chỗ.
Quỷ dị vốn là loài giỏi bắt nạt kẻ yếu. Một khi con người để lộ ra sự hoảng loạn, hoàn toàn rơi vào trạng thái sợ hãi, thì sẽ bị chúng ngay lập tức lợi dụng xâm nhập.
Nhưng Đàm Việt hiển nhiên không hề gặp rắc rối với chuyện đó. Bị một đám sinh vật đáng yêu vây quanh, cậu hoàn toàn không thấy đáng sợ. Đặc biệt khi cậu dùng trực giác để đánh giá, phần lớn những vị khách quanh đây đều vô hại.
Trong đám du khách tụ lại xung quanh, thực ra không phải tất cả đều là người thiện ý. Vẫn có một số quỷ dị mang theo ác ý ẩn sâu. Dù sao thì với một hướng dẫn viên như Đàm Việt, từ khoảng cách xa, bọn chúng đã ngửi thấy mùi hương rất mãnh liệt của thức ăn rồi.
Mùi vị của máu thịt tươi mới, nghe qua giống hệt nhân loại, lại còn là loại thượng phẩm, thực sự khiến không ít quỷ dị khó lòng kiềm chế, quả thực muốn quỷ dị phạm tội mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!