Chương 30: (Vô Đề)

"Tôi cũng có thể hỗ trợ mời chào du khách."

Đàm Việt nói với giám đốc nhân sự Đồn Đồn: "Tôi đã làm việc bán thời gian ở đây gần bốn tháng, khá hiểu tình hình chung của mọi người trong công viên, nên làm hướng dẫn viên chắc chắn không thành vấn đề."

Tuy chỉ làm hai ngày mỗi tuần, mỗi tháng tám ngày, tính ra tổng cộng hơn ba mươi ngày, nhưng suy cho cùng cũng gần bốn tháng. Nói như vậy cũng là một cách diễn đạt uyển chuyển, không tính là nói dối.

Nói thêm, trí nhớ của cậu thật sự rất tốt. Tuy bình thường không tiếp xúc nhiều với các loài sinh vật biển, nhưng đã chăm sóc chúng suốt thời gian dài như vậy, tập tính của từng loài cậu đều nhớ rất rõ: "Những con vật mà mỗi ngày tôi phụ trách chăm sóc, cũng như khu vực chuồng trại của chúng nằm ở đâu, tôi đều nắm rất rõ."

Công việc chính trong ngày đã hoàn thành, thể lực bị ép khô cũng phục hồi khá nhanh. Nghĩ đến chuyện phải kiếm tiền nuôi vợ, cậu lại như được tiêm máu gà, tinh thần phấn chấn hẳn lên, động lực tràn đầy.

"Khai trương chắc chắn sẽ rất bận rộn. Hôm nay tôi đã xong việc, có thể hỗ trợ đón tiếp du khách, không cần trả thêm lương."

Vừa nghe tới câu 'không cần trả thêm lương', đôi mắt to tròn của Đồn Đồn lập tức sáng rực. Với tư cách là giám đốc nhân sự kiêm tài vụ, thứ nó thích nhất chính là nhân viên làm việc miễn phí!

Nhưng chỉ cần liếc qua danh thiếp trong nhóm, ai cũng phải suy nghĩ lại —— dù cho Đàm Việt có tự nguyện làm không công, liệu quản lý có đồng ý không? Vị quản lý đại nhân kia vốn là người không hề kiêng nể gì, tên hiển thị trong nhóm ghi rõ ràng: hắn là người chăn nuôi nhân loại!

"Không được! Nếu cậu muốn làm thêm, vậy thì phải nhận thêm tiền tăng ca!" Đồn Đồn thông qua nhóm nhân viên, tìm Đàm Việt và nhắn tin riêng cho cậu, giọng điệu hòa nhã: "Đồng nghiệp nhân loại thân ái à, tôi biết cậu muốn thể hiện thật tốt trước mặt quản lý đại nhân, nhưng làm vậy sẽ gây bất lợi cho tinh thần đoàn kết giữa các đồng nghiệp đó!"

"Trần Mỹ Cơ nữ sĩ còn phải nuôi chồng, nếu không trả lương cho cậu, những người khác làm sao có mặt mũi nhận thêm tiền thưởng đây?"

Ở thế giới quỷ dị, phần lớn những quỷ dị cấp cao đều là nữ giới. Hơn nữa, theo như ý của Trần Mỹ Cơ nữ sĩ, thì cô ấy đang muốn tìm một tiểu bạch kiểm quỷ yếu đuối hơn mình để làm bạn đời.

Đàm Việt nghe xong liền giật mình: "Dì Trần có chồng rồi sao? Tôi tưởng dì ấy vẫn còn độc thân?"

Đồn Đồn đáp: "Cô ấy nhờ tôi mai mối giúp. Rất nhanh thôi sẽ có."

Cá heo biển màu lam mỉm cười, suýt nữa đã định chào hàng dịch vụ hôn nhân với Đàm Việt, nhưng vừa nhớ ra người này là nhân loại sở hữu tư nhân của quản lý Quan Sơn, nó vội vàng xóa sạch đoạn tin nhắn ban đầu, chỉnh sửa lại nội dung: "Bổn cá heo nghiệp vụ trải rộng toàn khu nha ~ Cung cấp đủ loại dịch vụ giới thiệu: từ giới thiệu lao động, mai mối hôn nhân, chủ trì hôn lễ, đổi tiền mặt... từ từ đã, nể mặt là đồng nghiệp, có thể phá lệ giảm giá cho cậu đó~ (mỉm cười)"

Đàm Việt không hề giấu giếm bí mật gì với Quan Sơn, giơ điện thoại lên quay sang hỏi người yêu: "Đồn Đồn nói, nếu em làm mà không nhận thêm lương thì sẽ gây bất lợi cho tinh thần đoàn kết. Có đúng vậy không ạ?"

Gia đình Đàm Việt đều là người làm trong hệ thống nhà nước, cơ cấu lương bổng khá phức tạp. Theo cách tính ở đó, bất kể làm nhiều hay làm ít, lương cơ bản vẫn giữ nguyên. Nhưng nếu thành tích công tác cả năm tốt thì đơn vị sẽ có thêm kinh phí, khi ấy phần tích lũy hiệu suất cũng sẽ được chia nhiều hơn.

Tuy nhiên, theo lời ba mẹ cậu nói, tăng ca phần lớn đều không có tiền tăng ca, nên nếu không thực sự muốn phấn đấu, thì cũng chẳng cần chủ động làm thêm, cứ chia đều công việc là ổn.

Mà Đàm Việt tình nguyện tăng ca, tất nhiên không phải vì muốn kiếm thêm thu nhập, càng không phải để cầu thăng tiến. Dù sao cậu chỉ là nhân viên bán thời gian, sau khi tốt nghiệp chắc chắn cũng không làm lâu dài ở công viên hải dương. Cậu làm vậy, đơn giản chỉ vì muốn san sẻ bớt gánh nặng với Quan Sơn.

Nói cho cùng, thăng chức hay không cũng chẳng có gì to tát, lãnh đạo trực tiếp của cậu chẳng phải chính là bạn trai của mình hay sao, có thăng lên hay không thì với Đàm Việt mà nói cũng chẳng khác biệt gì lớn.

Công viên hải dương nếu làm ăn tốt, kiếm được nhiều tiền, thì có thể mở rộng quy mô, xây dựng thêm địa bàn rộng hơn. Như vậy, phạm vi hoạt động của Quan Sơn cũng có thể lớn thêm một chút.

"Cũng không sai." Quan Sơn vui vì Đàm Việt luôn nghĩ cho mình, nhưng hắn cũng biết người yêu của mình không phải kiểu người mê tiền vô độ, cậu ấy là người sống có nguyên tắc, luôn tin rằng: gieo bao nhiêu thì gặt bấy nhiêu.

Làm một thần minh khẳng khái*, hắn tự thấy bản thân cho người yêu còn quá ít. Lần này khó khăn lắm khe nứt Quỷ Vực không xuất hiện ở Thập Vạn Đại Sơn hoang vu nghèo khó, mà mở ra ngay tại trung tâm đế đô phồn hoa.

*sống đường hoàng, chính khí

Khác biệt giữa các Quỷ Vực rất lớn: Thập Vạn Đại Sơn lạc hậu, khoa học kỹ thuật thua xa; còn công viên hải dương ở trung tâm đế đô, nơi nào có công nghệ tiên tiến của nhân loại, nơi đó cũng có trang bị tương ứng.

Thế giới bên trong và bên ngoài vốn dĩ giống như cảnh trong gương, Thập Vạn Đại Sơn bên kia đã rất lâu không xuất hiện khe nứt, vì vậy trình độ khoa học kỹ thuật vẫn dừng lại ở mức trăm năm trước.

Công viên hải dương thì khác hẳn. Nơi này nếu có lạc hậu thì cũng chỉ thua xã hội hiện thực khoảng năm, sáu năm. Dù sao, nơi đây vốn không phải công viên hải dương đơn thuần, mà là viện nghiên cứu sinh vật cao cấp, đại diện cho đỉnh cao công nghệ sinh học.

Đàm Việt suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì em không khách khí nữa đâu. Mọi người nhận lương tăng ca như thế nào thì em cũng lấy đúng như vậy."

Không chiếm lợi, nhưng cũng chẳng cần chịu thiệt. Kiếm nhiều hay ít cũng không sao, từ lúc biết người yêu mình là nhân ngư, Đàm Việt đã bắt đầu muốn mua nhiều thứ hơn cho Quan Sơn. Hình thái nhân loại mua một phần, hình thái nhân ngư cũng mua một phần.

Ăn cơm thì còn có thể ngửa tay xin ba mẹ, nhưng chuyện yêu đương mà phát sinh thêm chi tiêu, vẫn nên tự mình cố gắng kiếm tiền thì hơn.

Sau khi biết Quan Sơn cũng muốn kiếm tiền, Đồn Đồn liền nhắc nhở thêm: "Ở công viên hải dương chúng ta, người hướng dẫn khi tiếp đãi du khách, nếu được du khách thưởng tiền thì tiền boa đó là của riêng, công viên sẽ không thu lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!