"Bùm....."
Đàm Việt bất ngờ bị thần minh kéo vào trong bồn tắm.
Bồn tắm tuy lớn, nhưng cũng chỉ vừa đủ cho một người. Khi hai người cùng ngâm mình, không gian lập tức trở nên chật chội. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc rơi vào nước cảm giác ấy lại hoàn toàn biến mất.
Mở mắt ra trong làn nước, Đàm Việt phát hiện xung quanh không còn là bồn tắm nhỏ hẹp, mà là cả một đại dương xanh thẳm vô tận.
Là một con người, Đàm Việt không thể tự hấp thụ đủ dưỡng khí dưới nước. Cậu chỉ có thể dựa vào Quan Sơn truyền khí cho mình.
Xung quanh cậu và Quan Sơn dần nổi lên một chiếc phao trong suốt, nó bao bọc lấy hai người, cách biệt với thế giới xung quanh. Nó ngăn trở dòng cá bơi lội không ngừng phía ngoài, cũng ngăn luôn áp lực nặng nề từ đại dương đè lên cơ thể cậu.
Giữa đại dương bao la, hai người ôm chặt lấy nhau. Mái tóc vàng óng của Quan Sơn như rong biển, lượn lờ theo từng đợt sóng. Đàm Việt bị vẻ đẹp của nhân ngư mê hoặc và cuối cùng, hoàn toàn hòa làm một với đối phương.....
Quan Sơn âm thầm dùng hành động để chứng minh những gì Đàm Việt từng nói: nhân ngư thực sự rất tuyệt và chiếc đuôi kia... cũng tuyệt không kém. Cảm giác khi ở trong nước hoàn toàn khác biệt với khi ở trên bờ.
Đàm Việt cuối cùng cũng hiểu vì sao có người lại mê đắm những thứ như tai giả, đuôi giả, hay các loại trang phục đặc thù. Những yếu tố đặc biệt đó mang lại một loại kh*** c*m khác biệt, một trải nghiệm k*ch th*ch và mê đắm đến kỳ lạ.
Nhưng rồi lý trí le lói trỗi dậy trong lòng cậu. Hôm nay có phải mình hơi quá mức mê đắm rồi không? Dù còn rất trẻ, Đàm Việt vẫn tự nhắc nhở bản thân phải biết tiết chế. Chỉ vì tuổi trẻ nên càng phải học cách tiết chế, muốn nước dài chảy lâu thì không thể để bản thân quá đà, quá buông thả!
"Rầm....."
Lần này là tiếng phá nước, Đàm Việt lại bị người yêu kéo trở lại mặt nước. Cậu há to miệng hít lấy từng ngụm không khí mới mẻ, lòng ngực phập phồng liên tục. Không gian xung quanh dần thu hẹp lại, rõ ràng là hai người đã từ đại dương trở về bồn tắm nhỏ.
"Anh có thể thông qua bất kỳ nơi nào có nước mà tùy lúc trở lại biển sâu, đúng không?"
Coi như là vậy đi. Thần minh khẽ gật đầu. Năng lực của hắn dĩ nhiên không chỉ giới hạn ở đó, nhưng nói như vậy cũng không sai.
Biết người yêu của mình có năng lực có thể tự bảo vệ bản thân, Đàm Việt khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Người đẹp yếu đuối, dĩ nhiên khiến người khác đau lòng, càng muốn nâng niu, bảo vệ. Nhưng sự yếu ớt ấy cũng dễ làm người ta lo lắng, chỉ một chút sơ sẩy thôi, đối phương sẽ bị tổn thương, bị cuốn vào hiểm nguy.
Cậu không mong người yêu mình là một mảnh lưu ly dễ vỡ, hay một bọt biển sẽ tan biến chỉ sau một làn sóng. Cậu hy vọng Quan Sơn là một viên đá quý lấp lánh, cứng cáp, có những góc cạnh sắc bén. Để nếu ai đó có ý đồ xấu, dám vươn tay chạm vào, thì sẽ bị chính viên đá ấy cắt đứt mộng tưởng, đau đến không dám tiến thêm một bước.
"Thật tốt quá, A Sơn thật lợi hại, em vui lắm." Đàm Việt chủ động áp má vào mặt Quan Sơn, da người yêu dưới làn nước mát lạnh, ẩm ướt, nhưng khí sắc thì lại rạng rỡ hơn hẳn, có lẽ vì được ngâm trong nước biển đầy dưỡng chất, trông còn trẻ ra hai tuổi.
Cậu thì ngược lại. Ngâm trong nước biển quá lâu, làn da bắt đầu nhăn nheo, trông như bị lão hóa sớm.
Dù sao Quan Sơn cũng là nhân ngư, không thể rời khỏi nước quá lâu. Đàm Việt ra khỏi bồn tắm trước, lau khô người sạch sẽ, rồi dọn một chiếc ghế nhỏ đến cạnh bồn, ngồi xuống, nắm lấy bàn tay đang đặt trên thành bồn của người yêu.
Chợt nhớ ra điều gì, Đàm Việt hơi lo lắng hỏi: "A Sơn, có phải anh không thể rời nước biển quá lâu không? Hay là không thể rời khỏi công viên hải dương này quá lâu?"
Trước đây, khi cả hai còn chưa chính thức xác lập mối quan hệ, Đàm Việt từng nhiều lần rủ Quan Sơn ra ngoài chơi sau giờ làm. Nhưng lần nào Quan Sơn cũng từ chối, chẳng bao giờ nhận lời.
Cũng bởi vậy mà trước kia, Đàm Việt thường xuyên hoài nghi tình cảm của Quan Sơn. Rõ ràng lúc làm việc thì hai người vô cùng ái muội, nhưng khi cậu chủ động rủ đi chơi hay hẹn hò, Quan Sơn lại luôn từ chối.
May mắn thay, cậu đã đủ dũng cảm chủ động tỏ tình và hiển nhiên Quan Sơn cũng có tình cảm, cũng có h*m m**n, nếu không đã chẳng đáp lại. Những lần từ chối trước đó, cậu giờ mới hiểu, chắc chắn là vì thân phận nhân ngư khiến A Sơn bị ràng buộc.
Công viên hải dương này tuy là tư nhân, diện tích không hề nhỏ. Biển hiệu đặt ở cổng ghi rõ: tổng cộng 40.000 mét vuông.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc người mình yêu lại bị giam trong một không gian như vậy suốt đời, Đàm Việt lại cảm thấy nơi này thật sự quá nhỏ.
Dù 70% Cục Vực là nước biển, nuôi dưỡng đủ loại cá biển sâu, được bao quanh bởi lớp pha lê dày nhưng khu vực con người được tự do hoạt động thì lại cực kỳ hạn chế.
Rất nhiều trường trung học hiện nay có diện tích lên đến sáu, bảy vạn mét vuông, nói cách khác, không gian của công viên hải dương này cũng chỉ tương đương với một khuôn viên trường học. Mà nếu cả đời một người chỉ có thể sống trong một không gian chật hẹp như vậy, trong khi thế giới bên ngoài rộng lớn và rực rỡ đến thế... Quan Sơn lại không thể nào bước ra chứng kiến lấy một lần, làm sao Đàm Việt có thể không đau lòng cho được?
Kỳ thật, với dung mạo hiện tại, Quan Sơn hoàn toàn có thể bước ra khỏi Quỷ Vực. Nhưng nếu hắn thật sự làm thế, những kẽ nứt vốn đã không ổn định sẽ trở nên hỗn loạn.
Một khi tin tức truyền dẫn bị rối loạn nghiêm trọng, rất có thể Đàm Việt sẽ không thể trở về theo đường cũ, thậm chí có khả năng lạc vào trong kẽ nứt. Vì lý do đó, thần minh buộc phải từ chối lời mời của người yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!