Chương 28: (Vô Đề)

Con người tựa hồ đối với việc hôn môi không cần thầy dạy cũng hiểu. Thời điểm người yêu hôn lên môi mình, Đàm Việt theo bản năng mà học được cách hôn sâu hơn.

Lần này, không còn là kiểu chạm môi nhẹ rồi lập tức tách ra, như chuồn chuồn lướt nước, lướt qua một nụ hôn thuần khiết rồi dừng lại nữa, mà là một nụ hôn nồng cháy, như thể ngọt ngào tan chảy, dính lấy nhau như mật đường, thậm chí còn kéo dài thành sợi.

Đàm Việt vốn có thói quen hơi sạch sẽ. Xem TV thấy người ta hôn nhau nồng nhiệt, cậu còn từng tỏ vẻ chán ghét: Trao đổi nước bọt thì có gì hay ho, nhìn vừa dơ vừa mất vệ sinh. Nếu đối phương còn xấu, chẳng phải vì trao đổi vi khuẩn mà làm mình xấu đi theo à?

Cái gọi là tướng phu thê, chính là chỉ hai người có diện mạo khác biệt, nhưng sống chung lâu ngày sẽ dần dần trở nên tương hợp, khí chất cũng tự nhiên hòa vào nhau.

Nhưng hôn môi với Quan Sơn thì lại chẳng có gì đáng ngại. Bởi vì Đàm Việt lớn lên cũng không tệ, còn Quan Sơn thì vô cùng đẹp, hai người bọn họ, chẳng ai làm giảm giá trị của ai.

Rõ ràng là chưa từng thật sự hôn nhau bao giờ, vậy mà trong đầu Đàm Việt dường như đã diễn ra vô số lần những cảnh tương tự. Đến mức cậu cảm thấy bản thân đã rất quen thuộc với đôi môi của Quan Sơn.

Chỉ là, nụ hôn này lại không hoàn toàn giống với điều cậu từng tưởng tượng. Trong mơ, môi Quan Sơn hẳn phải có hương vị cỏ xanh, loại hương thơm mát đặc biệt của thiên nhiên, như cây cỏ trong rừng mùa xuân, mang theo cảm giác thư thái, tươi mới, khiến người ta liên tưởng đến rừng sâu, hoa lá và ánh nắng dịu dàng.

Đối phương nằm trên thảm cỏ, gió thổi qua khiến từng đợt cỏ xanh lay động, cuốn theo làn sóng màu lục nhấp nhô như thủy triều.

Cậu luôn mơ thấy cảnh ấy. Trong mộng là Thập Vạn Đại Sơn xanh um tươi tốt, đủ loại hoa thơm cỏ lạ, tiếng ve râm ran cùng tiếng dế kêu vang không dứt.

Nhưng nụ hôn này lại mang theo hương vị hoàn toàn khác. Nó có vị muối biển giống như soda sủi bọt có chút mặn nhẹ, không tanh, lại rất thanh mát dễ chịu, thậm chí còn có chút k*ch th*ch.

Giấc mơ thì luôn mơ hồ, còn cảm giác trong hiện thực lại có thể dễ dàng thay thế hình ảnh trong mộng. Trong khoảnh khắc ấy, cậu như nghe được tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá bên tai, nước biển nhịp nhàng cọ rửa bờ cát và tiếng hải âu trắng muốt vỗ cánh hót vang giữa nền trời trong veo.

Phải rồi, Quan Sơn làm việc trong công viên hải dương, mỗi ngày tiếp xúc toàn là sinh vật biển sâu, nói đúng ra thì A Sơn giống như biển rộng bao la, chứ không phải là rừng rậm xanh tươi.

Trái tim Đàm Việt như vừa uống phải nước có gas, những bọt khí nhỏ li ti không ngừng trào lên, cảm xúc như đang sôi sục, từng bong bóng nhỏ vỡ tan, mang đến một thứ kh*** c*m vừa tinh tế vừa khó diễn tả.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu. Một giây... hai giây... Rõ ràng chỉ là trò chơi trao đổi nước bọt đơn giản, vậy mà giờ khắc này đây, Đàm Việt rốt cuộc cũng hiểu vì sao người đang yêu lại có thể hôn không biết mệt.

Tự nhận thể lực không tệ, nhưng hôn quá lâu cũng khiến Đàm Việt thỉnh thoảng thở không nổi, may mà người yêu luôn kịp thời truyền dưỡng khí cứu mạng.

Lượng hô hấp của Quan Sơn dường như rất kinh người. Đàm Việt đã hôn đến thở hồng hộc, vậy mà A Sơn vẫn còn đủ sức để tiếp tục truyền dưỡng khí qua.

Có điều, lúc này Đàm Việt cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mấy chuyện đó. Cậu hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui sướng của nụ hôn, cái cảm giác như vỏ não bị đẩy đến giới hạn, tưởng chừng sắp chết ngạt, nhưng rồi lại được cứu sống vào đúng khoảnh khắc cuối cùng. Dù có đem ra so với những trò cảm giác mạnh như nhảy bungee, nhảy dù hay các môn thể thao mạo hiểm khác, thì cũng không hề thua kém chút nào.

Một nụ hôn dai dẳng, ướt át dính lấy nhau suốt gần một giờ. Đến mức môi Đàm Việt cũng bắt đầu sưng lên. Thế nhưng, chỉ cần đầu lưỡi Quan Sơn khẽ l**m qua một cái, cái cảm giác sưng đỏ hơi rát rát ấy liền tan biến, cứ như trong nước bọt của A Sơn có giấu linh đan diệu dược vậy.

Đàm Việt không khỏi bật cười với chính mình: Có khi là do hôn lâu quá, đại não thiếu oxy nên mới sinh ra ảo giác thế này.

Quan Sơn hôm nay chiếc sơ mi màu xanh lam của cậu mua. Chiếc áo được cài khuy ngay ngắn từ trên xuống, nhưng chẳng biết từ lúc nào, chiếc cúc đầu tiên đã bung ra, rồi tiếp đến cái thứ hai, cái thứ ba... để lộ đường cong cơ bắp trưởng thành, quyến rũ đến mức khiến người ta không dám nhìn kỹ.

Đàm Việt âm thầm so sánh bản thân với đối phương. Tuy rằng cơ bắp của cậu giờ đã rõ ràng đầy đặn hơn trước, nhưng độ nở vẫn chưa cao, vóc người vẫn thuộc kiểu thiếu niên hơi mảnh khảnh, đứng cạnh thân hình rắn rỏi của một người đàn ông trưởng thành như Quan Sơn, liền lộ ra chút ngây ngô.

Đàn ông vốn là sinh vật có lòng hiếu thắng mạnh, từ nhỏ đã thích so sánh với người khác. Đàm Việt cũng không ngoại lệ. Không thể so bì về gia thế hay xuất thân, cậu chỉ có thể đơn thuần so bản thân.

Cũng có lúc thân hình cậu được khen là đẹp: dáng người cao, tỷ lệ chuẩn, eo thon chân dài, thuộc dạng móc áo di động, mặc gì cũng đẹp, đến cả khoác bao tải cũng trông như đang trình diễn trên sàn catwalk.

Nhưng dẫu vậy, Đàm Việt vẫn không khỏi nảy sinh một chút tự ti. Đúng là cậu đẹp, nhưng lại kém Quan Sơn ở chỗ rắn rỏi, vạm vỡ, thiếu đi cái cảm giác chắc nịch và tràn đầy sức mạnh cơ bắp. Liệu như vậy có bị A Sơn ghét bỏ không?

Đàm Việt dùng tay mình miêu tả cơ ngực đẹp đẽ của đối phương, như một chiếc bánh kem nhỏ vô cùng tinh xảo, trắng muốt như bơ tươi, ở giữa còn điểm một quả nam việt quất căng mọng.

Trong tưởng tượng của cậu, khi cắn một miếng bánh kem ấy, quả nam việt quất lại biến thành một trái anh đào đỏ rực, ngọt ngào.

Ngắm nhìn thân thể cường tráng đầy sức sống của người yêu, Đàm Việt không khỏi hâm mộ: "Đẹp quá. Không biết bao giờ em mới luyện được như vậy."

Quan Sơn đưa tay ôm lấy gáy Đàm Việt, ép gương mặt thiếu niên vào giữa hai khối cơ ngực căng tràn, không chút khách khí mà nhiệt tình cung cấp dịch vụ sữa rửa mặt đặc biệt.

Vị thần minh trầm giọng, sâu xa nói: "Ăn thêm vài miếng nữa, em sẽ lớn được như tôi."

Hắn đang cho Đàm Việt uống thần huyết của chính mình, chỉ một ngụm nhỏ thôi, không quá nhiều. Dù sao thì, nếu nhiều quá, e rằng nhân loại nhỏ bé yếu đuối này thật sự sẽ nổ tung mà chết mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!