Chương 26: (Vô Đề)

Khoảng thời gian chờ đợi câu trả lời không nghi ngờ gì chính là một sự dày vò khủng khiếp, giống như đang phải trải qua một phiên "thẩm phán" đầy căng thẳng.

Trong khoảnh khắc ấy, hàng trăm ý nghĩ thi nhau lướt qua trong đầu Đàm Việt: Liệu Quan Sơn có cảm thấy những món quà này không đủ chân thành? Liệu hôm nay mình có gì không ổn, không đủ phong độ, không đủ khí chất?

Nếu bị từ chối thật thì phải làm sao đây? Có phải mình đã làm gì sai không? Nếu bị cự tuyệt, mình nên giữ thể diện thế nào để không quá thảm hại?

Từng giây trôi qua, Đàm Việt cảm thấy thời gian như bị kéo dài vô tận. Cậu dường như không thể thở nổi, hơi thở trở nên dồn dập, nghẹn ngào, như thể mỗi lần hít vào đều là một lần gắng gượng.

Quan Sơn mở cuốn sổ tay ra, lật nhanh từng trang, lướt qua những nội dung bên trong.

Đối với hắn, Đàm Việt không có bí mật nào cả. Trước khi cuốn sổ được trao đến tay, hắn đã biết rõ hết thảy những gì được viết trong đó. Nói chính xác hơn, mỗi ngày mỗi đêm, hắn đều dõi theo quá trình Đàm Việt cặm cụi hoàn thành nó, cũng biết đối phương đã chuẩn bị rất nhiều món quà.

Điều duy nhất mà Quan Sơn không biết, có lẽ chính là quá trình Đàm Việt cẩn thận sắp xếp mọi thứ vào chiếc hộp quà kia. Bởi vì yêu đương, suy cho cùng, vẫn nên để lại một chút bất ngờ và hắn cũng cố ý giả vờ như mình chẳng hay biết gì cả.

"Những món quà này, tôi rất thích."

Nghe Quan Sơn nói vậy, mắt Đàm Việt lập tức ánh lên vẻ vui mừng. Thế nhưng vì đối phương cố tình ngừng lại giữa chừng, trái tim vừa mới an ổn của y lại bất giác thắt lại. Đôi mắt hổ phách trong veo, ngây thơ của y đầy mong chờ nhìn đối phương.

Cũng là một lời thông báo đầy chân thành tha thiết, chỉ có điều tiến độ và chi tiết lại khác biệt rất lớn. Thế nhưng, cảnh tượng quen thuộc ấy rốt cuộc vẫn chỉ là một trò tiêu khiển ác ý đầy thú vị của thần minh dành cho nhân loại đáng thương.

Quan Sơn mềm lòng: "Tôi đồng ý."

"Anh đã đồng ý thì tuyệt đối không được đổi ý! Em hoàn toàn không chấp nhận chuyện chia tay đơn phương đâu đấy!" Đàm Việt lập tức ôm chặt lấy người yêu mới, rồi với tốc độ nhanh nhất, nói rõ lập trường của mình, rằng cậu tuyệt đối sẽ không để cho Quan Sơn có cơ hội bình tĩnh lại và hối hận.

Trong niềm vui khôn xiết, Đàm Việt quấn lấy Quan Sơn một lúc lâu. Trong lòng y, hai người giờ đã chính thức xác định mối quan hệ, nhưng Đàm Việt cũng không làm điều gì quá mức. Chỉ là ôm ôm ấp ấp, thỉnh thoảng thơm nhẹ lên má, ngây ngô đến mức khiến người ta không thể giận nổi.

"Đúng rồi, chuyện của hai ta có nên nói với mọi người ở công viên hải dương không? Em có thể đăng lên vòng bạn bè được không?"

Sau khi có người yêu, cái cảm giác muốn công khai với cả thiên hạ ấy thật sự rất mãnh liệt. Nhưng đồng thời, Đàm Việt lại có một sự chiếm hữu mạnh mẽ, không nỡ để người yêu mình hoàn toàn lộ diện trong vòng bạn bè.

"Không chụp chính diện cũng được, chỉ cần bóng lưng, hoặc tay nắm tay các kiểu... như vậy cũng đủ để tuyên bố cỏ thơm đã có chủ rồi mà!"

Đàm Việt làm nũng: "Anh Quan Sơn ơiii, chẳng lẽ em trông giống kiểu người không dám đăng tay người yêu lên mạng sao?"

Trong lòng Đàm Việt thật sự nghĩ người yêu mình quá đỗi ưu tú, đến mức chắc chắn ngoài mình ra, hẳn là còn không ít người theo đuổi?

Tuy không rõ vì sao một người như Quan Sơn đến tuổi này vẫn còn độc thân, liệu có phải từng có một đoạn tình sử nào đó, nhưng nếu đối phương không nhắc đến, thì cậu cũng coi như là không có gì cả.

Dù sao, người Quan Sơn đang ở bên hiện tại là cậu, là bạn trai danh chính ngôn thuận. Cho dù quá khứ của Quan Sơn từng dữ dội đến đâu, cũng không ảnh hưởng đến việc cậu muốn khẳng định chủ quyền của mình.

"Chụp đi."

Quan Sơn rất bao dung. Hắn vốn là một sự tồn tại mà hình ảnh không dễ dàng ghi lại được, nhưng từ khi hiểu được cơ chế hoạt động của máy ảnh loài người, hắn cũng biết cách tạo ra những bức ảnh đủ để đánh lừa đôi mắt nhân loại.

Đàm Việt dùng điện thoại điều chỉnh góc chụp, ghi lại bóng dáng hai người dựa sát vào nhau, tay trong tay khăng khít.

Sau khi đăng ảnh lên vòng bạn bè, y còn không quên kiểm tra lại lần nữa, rồi vui vẻ đặt lên má Quan Sơn một cái hôn.

Vừa mới xác định quan hệ, Đàm Việt chỉ muốn dính lấy người yêu không rời. Cậu nắm chặt tay Quan Sơn, đã nắm là không buông, chỉ muốn đi đâu cũng có nhau.

Khi Đàm Việt đang lướt xem vòng bạn bè trên điện thoại, hai bóng người liền nhân cơ hội lẩn đi trong ảnh phản chiếu.

Hai bóng dáng thon dài len lỏi chui vào bóng của một sản phẩm trưng bày khác, rồi nhanh chóng quay lại phòng nghỉ nhân viên. Một cái bóng đen kéo dài mọc ra tứ chi, đội mũ và mặt nạ, chính là huấn luyện viên Hắc Ảnh của công viên hải dương.

Hắc Ảnh là một tồn tại vô hình vô dạng, có thể xuất hiện khắp mọi nơi, đồng thời tạo ra vô số phân thân. Nhờ đó, hắn có hiệu suất cực kỳ cao trong việc huấn luyện sinh vật biển và kiêm luôn công việc tuần tra trong công viên.

Thời điểm công viên hải dương đóng cửa, cũng là lúc mấy lão công nhân tranh thủ nghỉ ngơi.

Chú Bình bảo vệ là một người đàn ông trông chừng 35 tuổi, dáng vẻ bình thường, mặc đồng phục bảo vệ khiến thân hình có vẻ gầy gò, như thể chỉ cần một cú đấm là có thể quật ngã được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!