Kết thúc bài thi sáng nay của môn 'Khái luận nghệ thuật điện ảnh', Đàm Việt xuống căn tin mua bốn phần cơm gà hầm nấm. Trong tiếng cảm ơn rối rít của mấy người bạn cùng phòng, y lần lượt đặt từng phần vào đúng chỗ ngồi của từng người.
"Đồ ăn và cơm trắng đều để ở kia, mọi người tự xuống lấy nhé."
Sắp xếp xong đồ ăn, Đàm Việt ngồi ngay ngắn vào chiếc ghế do chính mình mua, cúi đầu chuyên tâm trộn cơm.
Căntin tầng ba của họ nổi tiếng với món cơm gà hầm nấm. Nước sốt sánh mịn, đậm đà nhưng không hề ngấy, trộn cơm ăn vào là thấy siêu ngon. Gà mềm mọng nước, phần ăn lại nhiều, còn có khoai tây hầm chín vừa tới, nấm hương thì tươi ngọt, tất cả hòa quyện vào nhau rất hợp vị. Mỗi lần đến giờ ăn, món này luôn là lý do khiến người ta phải xếp hàng dài chờ đợi.
Từ khi vào đại học đến giờ, Đàm Việt đã trải qua hai học kỳ. Trong khoảng thời gian đó, cậu ăn món cơm gà hầm nấm gần cả trăm lần. Mỗi lần đều gọi phần nhiều thịt nhất, còn thêm hẳn hai hộp cơm trắng.
Ở bàn đối diện, Trương Hàn
- bạn cùng phòng đang chơi game, mở hộp cơm, vừa nhìn vừa tấm tắc: "Lão Tứ, vẫn là mày được dì thương nhất. Cùng một mức giá, mà dì lúc nào cũng gắp cho mày nhiều đồ ăn hơn hẳn."
Trong phòng ký túc xá, Đàm Việt là nhỏ tuổi nhất nên được gọi là lão Tứ. Người chung ngành với y
- Trường Giang Ngạn, là lão Đại. Trương Hàn là lão Nhị, thuộc khoa đạo diễn và Lý Cảnh Trúc
- lão Tam
- cũng cùng khoa đạo diễn.
Trương Hàn cao 1m8, nhưng nặng gần 100kg, thân hình mũm mĩm đầy đặn, đứng cạnh Đàm Việt thì trông như thể là hai người thuộc hai cỡ khác nhau. Vừa ăn cơm, hắn vừa cảm khái: "Lão Tứ, mày ăn nhiều như vậy, mỗi lần còn hơn tao một hộp cơm, thế quái nào chẳng béo tí nào cả?"
Giang Biên* vỗ vỗ cánh tay Trương Hàn, lớp mỡ dày rung lên phát ra tiếng 'bép bép': "Lão Tứ người ta cao tận mét chín, cơ bắp rắn chắc chứ đâu phải như mày, toàn là mỡ mềm oặt, chỉ béo ảo thôi!"
*Do edit từ convert nên mình không rõ tên tiếng trung của nhân vật này, mình tạm thời để 'Giang Biên' nhé (trên convert dịch là Bờ Sông)
Bọn họ học Phát thanh và Nghệ thuật Chủ trì nên vẫn phải chú ý giữ gìn hình tượng. Như Giang Biên, mỗi bữa chỉ dám ăn phần cơ bản nhất, không dám đụng nhiều tới thịt hay cơm, sợ sau này tốt nghiệp không kiếm nổi việc. Còn bên đạo diễn như Trương Hàn thì không bị giới hạn mấy chuyện đó.
Đàm Việt thở dài: "Có thể là do tớ tiêu hao nhiều quá, ăn lắm mà cũng chẳng thấy lên cân. Thẻ cơm còn sắp không đủ dùng rồi đây."
Cậu cũng chẳng rõ có phải từ sau khi vào đại học lại bước vào giai đoạn phát triển lần hai không, tuy vóc dáng không thay đổi mấy, nhưng sức lực và khẩu phần ăn thì tăng vọt so với trước rất nhiều.
Nếu không phải bình thường còn đi làm thêm, chút tiền sinh hoạt gia đình gửi cho cũng chẳng đủ để Đàm Việt ăn cơm no.
Cũng may ăn nhiều thì tiêu hao cũng nhiều. Cậu thiếu niên gầy gò ngày nào, giờ đây cơ thể đã đầy đặn và săn chắc hơn, các đường nét cơ bắp rõ ràng mà không hề thô kệch hay đô con một cách quá đà.
Chỉ trong vỏn vẹn một năm, Đàm Việt đã dần rũ bỏ vẻ non nớt và ngây ngô, chuyển mình thành một thanh niên vừa chững chạc vừa tràn đầy sức sống.
Ngoại hình đẹp mang lại rất nhiều lợi thế, nhất là kiểu đẹp như Đàm Việt
- dịu mắt, không có tính công kích, cảm giác thân thiện và gần gũi. Dù là đồng tính hay khác giới, người trẻ hay người lớn tuổi, cũng đều khó mà ghét nổi gương mặt ấy. Nhờ đó mà cậu được hưởng không ít lợi ích ngầm từ người xung quanh.
Thầy cô và trợ giảng đều sẵn lòng cho Đàm Việt nhiều cơ hội hơn. Cả bác gái múc cơm ở nhà ăn cũng thường vui vẻ xới thêm cho cậu chút thịt và cơm trắng.
Cũng vì vậy số lần cậu bị chụp lén bên cạnh tường trắng với đồng hồ quả quýt thật sự không ít, đến mức Đàm Việt bị ép hải đổi điện thoại sang chế độ chỉ hiện tên trong danh sách trắng*.
*chế độ hiển thị danh sách trắng: chỉ hiển thị tên người trong danh sách chọn lọc, che tên người lạ
Lý Cảnh Trúc với vẻ ngoài cao gầy hỏi: "Lão Tứ, sắp lên năm hai rồi, mày không tính có một mối tình ngây ngô kiểu sinh viên à? Nhiều người theo đuổi mày như vậy, chẳng lẽ không có ai khiến mày động lòng sao? Tối thứ sáu này có hoạt động giao lưu quy mô lớn, nể tình anh em phòng mình, đi cùng tụi này một chuyến đi!"
Lên đại học rồi, ai mà chẳng mơ mộng một mối tình ngọt ngào? Lý Cảnh Trúc cũng không ngoại lệ, tiếc là ngoại hình hắn chỉ ở mức bình thường, lại chưa có tác phẩm nào nổi bật trong ngành, gặp được cô gái ưng ý thì hoặc là người ta đang theo đuổi sự nghiệp, chẳng màng yêu đương; hoặc là đơn giản là chướng mắt hắn.
Đàm Việt vừa nhai một miếng cơm to vừa đáp: "Hoạt động giao lưu gì đó miễn cho tớ đi, cậu cũng biết mà, tớ không thích tham gia mấy kiểu đó."
Giang Biên nói: "Lão Tứ nhà ta là kiểu cao lãnh chi hoa đó. Nhìn thì ôn hòa, nhưng thật ra là vật cách điện với chuyện yêu đương."
Học viện ở Đế Đô trai xinh gái đẹp nhiều vô kể, ai cũng có lòng tự tôn và kiêu hãnh riêng. Phần lớn sau khi bị từ chối đều sẽ biết điều mà rút lui, không dây dưa. Nhưng trong số những người theo đuổi Đàm Việt, khó tránh vẫn có vài kẻ cố chấp, hoặc tự tin vào gia thế, ỷ thế làm càn, có xu hướng cư xử như bệnh nhân tâm thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!