Chương 24: Cổ Trại (xong)

Hai người cứ thế đứng dưới mưa một lúc, mãi đến khi cảm xúc của Đàm Việt dần lắng xuống: "Mưa to quá, chúng ta tìm chỗ nào trú trước đi."

Quan Sơn ngẩng đầu nhìn lên trời, cơn mưa lớn liền dừng lại.

Tựa như có một bàn tay vô hình nào đó vừa mở ra một chiếc ô trong suốt giữa không trung, chỉ riêng mảnh rừng Cục Vực này khô ráo, trong khi toàn bộ khu trại xung quanh vẫn đang bị mưa xối xả trắng trời.

Từ một bộ xương khô hóa thành đại mỹ nhân sống động huyễn lệ, thần minh Quan Sơn giờ chẳng còn giấu diếm thân phận nữa. Hắn búng tay một cái, nước đọng trên quần áo Đàm Việt liền lập tức bị rút sạch không còn một giọt.

Dù gì cũng đã lộ ra chuyện bản thân không phải người, Quan Sơn càng không ngại phô diễn một chút thần thông. Quần áo Đàm Việt tuy đã khô, nhưng bị mưa làm nhăn nhúm, hắn nhẹ nhàng đưa ngón tay thon dài nắm lấy vạt áo, khẽ phủi một cái, nếp gấp trong nháy mắt liền biến mất, áo quần lại thẳng thớm như vừa mới là lượt, sạch sẽ như mới.

Đàm Việt cúi đầu nhìn qua quần áo trên người, vẫn như cũ tán dương khen ngợi: "A Sơn, cậu thật là lợi hại. Như này thì khỏi lo cảm lạnh rồi."

Nói đến đây, anh bỗng nhớ lại mấy ngày trước khi còn ở cái tiểu viện trong trại, rõ ràng là nhà cửa xập xệ, không có chút đồ điện nào, vậy mà vẫn có máy giặt?! Giờ nghĩ lại, tám phần là ngụy trang.

Đàm Việt đột nhiên có chút ngại ngùng: "A Sơn, vậy mấy hôm trước quần áo dơ của tôi... chẳng lẽ đều là cậu lén giúp tôi tẩy ư?"

Thần minh đầy ác ý thú vị, thản nhiên bật mí chân tướng: "Không phải ta. Là cổ trùng giúp ngươi tẩy."

Bên trong máy giặt có vô số cổ trùng nhỏ cần cù leo trèo trên từng món đồ dơ, cần mẫn mang đi bụi bẩn. Sau đó, ngàn vạn con sâu nhỏ đồng loạt xoay vòng, mô phỏng hiệu ứng xoay tròn, hoàn toàn làm sạch đồ như máy giặt đời mới.

Biểu cảm của Đàm Việt thoáng vi diệu: "À... là cổ trùng à. Thật là... cực khổ cho tụi nó."

Một đám sâu nhỏ thần kỳ, mà không hiểu sao lại dùng tốt đến lạ!

Lúc này Quan Sơn không đọc được ý nghĩ trong đầu Đàm Việt, Quan Sơn chỉ có thể dựa vào ngôn ngữ để thăm dò cảm xúc của đối phương: "Vậy lúc nãy ngươi làm sao nhận ra ta? Không sợ nhận nhầm sao?"

Dù gì hắn cũng tự làm bản thân mình mặt xám mày tro, hơn nữa chẳng bao lâu sau lại biến thành một bộ xương khô.

Phải biết rằng, xương cốt đều nhìn giống nhau cả, bình thường thì không thể nào phân biệt được.

Đàm Việt khoa tay múa chân nói: "Cậu với trước kia cũng chẳng khác gì mấy, chỉ là đen hơn một chút, gầy hơn một chút, với lùn hơn tẹo thôi! Mà bộ xương này, nhìn phát là biết ngay của cậu rồi, hàm răng, xương sườn..... y chang hồi trước luôn đó!"

Lúc hai người ôm nhau, đầu lưỡi của Đàm Việt đảo qua hàm răng Quan Sơn, tay thì cách da với cơ mà miết từng đốt từng đốt xương của đối phương.

Dù Đàm Việt không có mắt thấu thị hay năng lực kiểu CT

-scan gì cao siêu, Quan Sơn hóa thành vũng bùn thì anh mới chịu thua, chứ thành bộ xương thì vẫn dễ dàng nhận ra.

Xưa có câu "mỹ nhân tại cốt bất tại da", nhưng trong mắt Đàm Việt, Quan Sơn đúng là vẹn toàn cả trong lẫn ngoài. Không chỉ có khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, mà ngay cả cốt cách bên trong cũng khiến Đàm Việt mê đắm.

Cốt xương thon dài, hàm răng đều tăm tắp, thân thể hoàn mỹ không chút dị tật, mỗi khớp xương, mỗi đường nét đều chuẩn gu Đàm Việt tới từng li.

Đàm Việt chân tình nói: "Chỉ cần nhìn răng là tôi biết có phải A Sơn hay không. Răng của cậu đều chỉnh tề, hoàn mỹ không tì vết. Bộ xương này cũng đẹp nhất, thật đó, cho dù chỉ là một bộ xương khô, thì cũng là bộ xương đẹp nhất thế giới! Là bộ xương khô độc nhất vô nhị trên đời!"

Lời khen này nghe như thế nào cứ kỳ kỳ. Quan Sơn rốt cuộc nhịn không được, lên tiếng ngắt lời: "Rồi rồi, ta tin, ngươi nhận ra ta chuẩn lắm."

Đàm Việt ngồi xuống bên nấm mộ, sau khi cảm xúc cuồn cuộn đã trút hết ra, cuối cùng cũng dần bình ổn: "A Sơn, chúng ta xuống núi đi. Cậu theo tôi, chúng ta rời khỏi nơi này, đừng ở lại trên núi nữa."

Nếu Đàm Việt đoán không nhầm, thì chuyện Quan Sơn từng bị hiến tế là hoàn toàn có thật. Anh từng tưởng tượng mình và người yêu sẽ sống bên nhau trong trại. Nhưng giờ thì không thể nữa, những cư dân trong trại kia, kỳ thực đều là hung thủ giết người.

Trong mấy câu chuyện thần quái anh từng đọc, quỷ thần không thể rời khỏi thi thể của mình quá xa. Nhưng giờ đây, thi cốt của Quan Sơn đã được đào lên, được chính anh ôm trọn vào lòng, anh nhất định sẽ tìm được cách đưa người mình yêu rời khỏi đây.

"A Sơn, dù đường núi có khó đi cũng không sao. Chúng ta đi chậm một chút cũng được, một ngày không ra khỏi thì hai ngày, hai ngày không được thì ba ngày. Chúng ta nhất định có thể xuống núi!"

Cư dân sống trên núi, muốn xuống núi thì tất nhiên sẽ có đường. Dù đường có gập ghềnh hiểm trở thế nào, hiện tại Đàm Việt đầy nhiệt huyết, không ngại cực khổ, cũng không sợ nguy hiểm.

Kể từ khi đào được xương Quan Sơn ra khỏi núi, Đàm Việt cảm thấy sức lực như quay trở lại, còn có thể bế người yêu lên, mà chẳng hề thấy mệt.

Anh tính toán sẽ gom ít đồ ăn, lấy vài cái rìu trong trại, rồi nhân lúc đám người kia chưa phát hiện ra mình, nhanh chóng rời khỏi cái trại này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!