Chương 23: (Vô Đề)

"A Sơn, A Sơn?"

Đàm Việt hoang mang nhìn quanh khung cảnh xa lạ, liên tục gọi tên Quan Sơn, mong tìm được người yêu vừa mới biến mất khỏi bàn tay mình.

Đúng lúc ấy, từ phía sau y bỗng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, theo làn gió vọng đến một giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Đàm Việt?"

Nghe thấy tiếng động phía sau, Đàm Việt mừng rỡ quay đầu lại, nhưng nụ cười trên mặt anh lập tức tắt lịm. Trước mặt anh không phải Quan Sơn, mà là Tống Du.

Tống Du kéo theo Lâm Thanh Tuyết bước tới, hai người sóng vai đứng trước mặt Đàm Việt. Nhìn đôi bàn tay nắm chặt nhau đầy thân mật của họ, lòng Đàm Việt không khỏi chua lòm: Người ta có đôi có cặp, còn mình lại bị buộc phải chia xa người yêu.

Đàm Việt nhìn đôi tình nhân trước mặt: "Hai người có thấy bạn trai của tôi không? Là một người con trai rất đẹp, da trắng lắm, mặc nguyên một bộ đồ đen."

Tống Du và Lâm Thanh Tuyết đồng loạt lắc đầu. Trong lòng cả hai đều nhất trí cho rằng mắt Đàm Việt có vấn đề rồi! Người mà y miêu tả tuổi trẻ, xinh đẹp, trắng trẻo cùng với kẻ toàn thân tỏa ra hắc khí kinh người vừa rồi, căn bản không có liên quan gì với nhau!

Dù có là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, thì lăng kính lọc tình yêu của Đàm Việt này cũng quá sức khoa trương rồi!

Vương Nhất Hàm, người bị đánh ngất trước đó, nghe được tiếng trò chuyện của ba người liền lồm cồm chui ra khỏi bụi rậm, mặt mũi xám xịt như tro.

Hắn vẫn như trước, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Đàm Việt đang đi khắp nơi tìm người: "Anh đại, anh biết chỗ chúng ta đang đứng rốt cuộc là nơi nào không?"

Đàm Việt lắc đầu: "Không biết."

Dựa vào khả năng quan sát nhạy bén, anh cố gắng phân tích vị trí hiện tại dựa trên cảnh vật, kiến trúc xung quanh để phán đoán xem mình đang ở đâu của Cục Vực.

Miếu Long Thần đúng là nằm gần đây, nhưng kiến trúc và nhiều chi tiết xung quanh lại không hoàn toàn giống với ký ức của anh. Lúc mới nhìn qua, mọi thứ có vẻ quen thuộc. Nhưng nhìn kỹ lại, cảnh vật tuy giống, nhưng không phải nơi anh từng biết.

Bởi nơi này không hề có tiểu viện tú lệ của Quan Sơn và con sông trước kia rộng mênh mông giờ chỉ còn là một dòng suối nhỏ, dường như có thể dễ dàng bước qua chỉ với vài bước chân.

Mảnh đất trống nơi anh từng đứng giờ cũng chẳng còn. Thay vào đó là một bãi cỏ xanh mướt, xen lẫn rừng cây nhỏ rậm rạp.

Đàm Việt hoàn toàn không hiểu nổi tình cảnh hiện tại. Điều duy nhất anh chắc chắn là: Giây trước, anh còn đang nắm tay bạn trai mình, vậy mà chỉ chớp mắt, người ấy đã biến mất không dấu vết.

Dù sao thì những người ở đây cũng đều còn sống, như vậy Quan Sơn chắc cũng đang ở đâu đó quanh đây.

Nói không chừng vài người khác có thể gặp Quan Sơn, Đàm Việt bắt đầu truy hỏi: "Các cậu có thấy Vương Kiều Kiều và Lý Đan không? Còn cả... cô gái kia, tôi không nhớ tên."

Lâm Thanh Tuyết đáp: "Vương Kiều Kiều, Lý Đan, còn có Trương Hồng Anh."

"Thanh Tuyết, bọn mình ở đây!" Trương Hồng Anh xuất hiện từ sau lùm cây, bên cạnh cô còn có hai người khác. Họ không đi tới, chỉ đứng đó vẫy tay thật mạnh.

Lúc này, Trương Hồng Anh trông khác hẳn hình tượng trầm lặng thường thấy. Cả người cô dường như trở nên tươi tắn, hoạt bát hơn, không còn vẻ âm u như trước.

Trương Hồng Anh và Lý Đan đã dìu Vương Kiều Kiều từ trong bụi cây bước ra. Ba cô gái bám chặt lấy nhau, vì vừa len lỏi qua đám cây rậm rạp, quần áo họ lấm lem, còn vướng đầy cọng cỏ, trông khá nhếch nhác.

Vương Kiều Kiều vừa mới tỉnh lại, gương mặt vẫn còn dính vết máu đã khô, đôi mắt lộ rõ vẻ hoang mang và yếu ớt. Thị lực dường như cũng đã bị ảnh hưởng, ánh nhìn lạc lõng, đầy hoảng sợ. Cô nắm chặt tay Lý Đan, hoảng hốt nhìn những người còn lại, miệng không ngừng lặp đi lặp lại:

"Là tại các cậu, mình mới bị cuốn đến chỗ này! Các cậu tuyệt đối không được bỏ rơi mình!"

Lý Đan cùng Trương Hồng Anh vội vàng trấn an: "Kiều Kiều, bọn mình sẽ không bỏ rơi cậu đâu."

"Các cậu có ai nhìn thấy bạn trai tôi không?" Đàm Việt lại hỏi lại lần nữa câu hỏi trước đó, dường như đã đoán trước, y không nhận được câu trả lời như mong đợi.

"Không, bọn tôi không thấy ai cả," Nghĩ đến người bạn trai trong miệng Đàm Việt, vài người không khống chế được mà run lập cập. Trong lòng họ tràn ngập nghi ngờ, nhưng lại chẳng ai dám mở miệng hỏi thẳng.

Đàm Việt cũng không trông chờ gì thêm ở họ: "Thôi, tôi tự đi tìm cậu ấy. Nếu các cậu gặp được, làm ơn nhắn giúp một tiếng: bảo cậu ấy đến tụ họp tại cái nơi giống như gian nhà đỏ bên cạnh Long Thần Miếu kia."

Đàm Việt quyết định một mình đi vào trong trại tìm người yêu. Nhưng vì rất có thể hai người đang di chuyển theo hướng ngược nhau nên sẽ dễ lạc mất nhau. Trong tình huống như vậy, việc hẹn trước một điểm tập hợp là điều rất cần thiết.

Đàm Việt chạy vòng từ phía sau căn nhà ra phía trước, phía sau y là cả một nhóm người lặng lẽ đi theo. Đàm Việt đi đến đâu, họ cũng răm rắp bước theo đến đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!