Nếu nói đám trại dân truy đuổi họ giống như bầy sói, thì Trại lão, vợ chồng Lý Ngang và cả bà Lý
- người đã bị ăn, chính là những con Lang Vương cầm đầu hoặc là những kẻ đang tranh giành ngôi vương trong đàn sói.
Những du khách như họ bị bầy sói truy đuổi trong trạng thái vô cùng chật vật, nhưng trong lòng vẫn còn giữ chút hy vọng sống sót, cảm giác như chỉ cần đủ may mắn, thì vẫn có thể chạy thoát.
Thế nhưng...
Khi làn sương đen từ phía sau dần dần tràn đến, bao phủ cả không gian, họ mới nhận ra
- thứ đang tới hoàn toàn không phải mãnh hổ, cũng không phải voi dữ... mà là một sinh vật bá vương từ thời viễn cổ
- như một con rồng khổng lồ bước ra từ kỷ nguyên tiền sử.
Nỗi sợ hãi nguyên thủy khắc sâu trong gen loài người, nỗi sợ dành cho những kẻ săn mồi đứng đầu thời viễn cổ
- lập tức trỗi dậy, bóp nghẹt mọi lý trí. Trong khoảnh khắc đó, đại não của tất cả mọi người gần như ngừng hoạt động. Cả đoàn người như hóa thành những khúc gỗ cứng đờ, chỉ còn phản xạ bản năng duy nhất: giả chết.
Điều duy nhất có thể xem là an ủi lúc này, đó là nỗi sợ hãi do sinh vật khổng lồ màu đen kia mang lại không chỉ đè lên đám du khách đang bị truy đuổi, mà còn bao trùm luôn cả những "thợ săn" bám sát phía sau họ. Đám trại dân vốn vừa nãy còn như đang chơi trò thả diều đùa bỡn con mồi, nhưng khi nhìn thấy thần minh xuất hiện, lập tức phủ phục sát đất. Tư thế của bọn chúng so với du khách còn hèn mọn hơn, còn thành kính hơn.
Bởi vì, nếu như nhóm người Tống Du chỉ là nỗi sợ hãi trong gen... Thì đám trại dân lại hiểu quá rõ. Chúng biết thần minh ấy kh*ng b* đến nhường nào. Chúng biết rõ hậu quả của việc xúc phạm sự tồn tại kia, không phải cái chết đơn giản, mà là diệt tuyệt, là xóa sạch không để lại dấu vết.
"Đàm Việt, cậu rốt cuộc có biết cái thứ mà cậu gọi là bạn trai... là thứ quái vật khủng khiếp cỡ nào không?!"
Tống Du gào thét trong lòng, nhưng trên thực tế một chữ cũng không thể nói nên lời. Cột sống như bị một bàn tay vô hình ép cong, cả người run rẩy, đầu gục sát đất, không dám ngẩng lên dù chỉ một chút.
Thật ra người hạnh phúc nhất lúc này lại chính là Vương Nhất Hàm, bởi vì hắn đã hôn mê bất tỉnh, nằm yên bên chân Đàm Việt, hoàn toàn không ý thức được bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang bao trùm xung quanh.
Trong khi đó, Tống Du chỉ có thể cúi đầu, miễn cưỡng dùng ánh mắt liếc nghiêng để nhìn về phía trước
- nơi Đàm Việt đang đứng. Ánh mắt Tống Du vô thức rơi vào đôi giày dưới chân đối phương.
Đối phương không mang giày, mà là một đôi guốc gỗ, có vẻ nhẹ nhàng lại thích ý.
Tống Du nhớ ra, những ngày gần đây Đàm Việt luôn đi đôi guốc gỗ này. Y chẳng bao giờ lo đến việc vận động mạnh hay chạy trốn. Cuộc sống của y... nhẹ nhàng như một người đang sống trong thơ ca, như đang dạo bước trên cánh đồng điền viên.
Tống Du nhìn từ đôi guốc gỗ lên phía trên, rồi dừng lại nơi bàn tay Đàm Việt. Ở đó là một chiếc rìu được nắm chắc trong tay.
Đó là một cây rìu cán dài, phần tay cầm bằng gỗ cứng, còn lưỡi rìu thì được mài giũa đến mức cực kỳ sắc bén. Đây không phải rìu trang trí hay vũ khí thô ráp. Đây là một chiếc rìu có thể dễ dàng bổ đôi khúc gỗ cứng thành từng mảnh củi nhỏ chỉ bằng một nhát nhẹ nhàng.
Dù đang trong điều kiện ánh sáng lờ mờ, Tống Du vẫn có thể thấy ánh sáng lạnh lẽo lóe lên từ lưỡi rìu. Nhưng đó không phải là ánh kim sắc bạc quen thuộc, mà là một sắc đen như mực, tối tăm đến rợn người. Một màu đen dày đặc, như thể được kết tụ từ máu tươi đã khô lại qua nhiều năm, tạo thành một lớp vỏ lạnh lẽo và bất thường. Đen sâu tuyệt vọng. Đen đến đáng sợ.
Tống Du muốn nhìn tiếp... muốn ngẩng đầu lên nhìn tiếp.... Nhưng lại không dám. Cậu sợ ánh mắt mình sẽ chạm phải thứ không nên thấy và đôi mắt đã rưng rưng nước mắt vì sợ hãi cũng không cho phép bản thân nhìn tiếp.
Không chỉ mình Tống Du, Lâm Thanh Tuyết và những người khác cũng chẳng khá hơn là bao. Không phải ai cũng có đủ tinh thần lực để đối diện với thứ đó, dù chỉ là ánh nhìn thoáng qua.
Tống Du là người thông minh, đầu óc linh hoạt, sức chịu đựng cũng rất tốt. Khi lén nhìn, cậu cực kỳ cẩn trọng và tỉ mỉ. Ngược lại, Vương Kiều Kiều lại là người hấp tấp, bốc đồng. Sau khi liều lĩnh đánh giá cảnh tượng trước mắt trong chốc lát, cô lập tức cảm thấy đau đầu dữ dội, mắt chảy máu, hét lên vài tiếng thảm thiết, rồi "bùm" một tiếng, ngã mạnh xuống đất.
Ngay sau lưng cô, cách chưa đến một tấc, là trại dân
- người đã truy đuổi cô. Mồi ngon đến tận miệng, vậy mà người kia lại như một con thỏ đụng đầu vào gốc cây rồi ngất đi. Nhưng khác với con mồi, kẻ truy đuổi kia chỉ phủ phục quỳ rạp trên đất, cúi đầu thật thấp, hoàn toàn không dám cử động.
Mệnh lệnh của Trại lão tuy rất cao nhưng bọn họ tuyệt đối không dám làm càn trước mặt vị Long Thần mà họ tôn thờ.
Ngoài ý muốn là Lý Đan chịu đựng được lâu hơn Vương Kiều Kiều khoảng hai giây, còn lại đều nhanh chóng cúi đầu như Lâm Thanh Tuyết. Còn cô nữ sinh từ đầu đến cuối vẫn im lặng như người vô hình, trạng thái của cô ấy thậm chí còn ổn định hơn cả Lâm Thanh Tuyết.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cảnh truy đuổi như bị ai đó ấn nút tạm dừng. Mọi thứ đều đứng yên, tựa như một khung hình bất động trong một bộ phim hoạt hình.
Ở Long Thần Miếu, Trại lão kiên nhẫn chờ thêm một lúc. Nhưng trong thời gian bấm đốt ngón tay đếm, người mà ông ta sai đi vẫn chưa quay trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!