Chương 21: (Vô Đề)

Đàm Việt dừng lại, tay vẫn đặt trên cánh cổng lớn, quay đầu nhìn người yêu mình: "Sao thế?"

Dưới ánh mắt đầy tình ý của Đàm Việt, thiếu niên khẽ đi tới, tư thái uyển chuyển, nhẹ nhàng ưu nhã nhưng không kém phần mạnh mẽ, tựa như một chú mèo đen vừa xinh đẹp vừa sắc bén.

Quan Sơn hôm nay trông giống hệt như lần đầu bọn họ gặp nhau, vẫn là quần áo màu đen quen thuộc ấy. Nhưng bộ đồ lần này không còn những hoa văn rườm rà thường thấy. Chiếc áo choàng đen thuần, không hề có hoa tiết nào, chỉ đơn giản là đen, sâu và lạnh như vực thẳm. Chiếc áo như được cắt may riêng cho Quan Sơn, ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường nét hoàn mỹ.

Càng nhìn kỹ mới thấy, bộ trang phục không hề để lộ chút da thịt nhạy cảm nào, sắc đen ấy không chỉ mang lại cảm giác thần bí mà còn toát lên vài phần quyến rũ.

Trang phục đơn sắc lại càng làm nổi bật những món trang sức có màu sắc khác biệt. Trên cổ Quan Sơn đeo một quân bài, xương quai xanh thanh tú nổi bật, đẹp đến mức tưởng chừng như được tạc từ ngọc, mượt mà và trong suốt.

Quan Sơn vẫn quen đi chân trần như mọi khi, từ trước đến nay chưa từng mang vớ. Ở mắt cá chân, con kim xà vốn chỉ là một con rắn nhỏ mảnh mai, nay đã hóa thành một con rắn béo ( =))))))) ). Trên đầu nó lại mọc thêm một khối u kỳ quái, nhìn chẳng còn giống rắn nữa, mà giống như đang dần hóa thành một con giao long. Con người vốn yêu cái đẹp, trang sức mà A Sơn nhà anh đeo, chẳng lẽ lại là thứ tầm thường sao?

Mỗi khi hai người ôm nhau, hôn nhau, Đàm Việt luôn nhẹ nhàng nắm lấy chiếc chân thon nhỏ của người yêu, ngón tay chậm rãi lướt dọc theo đường cong xinh đẹp nơi cẳng chân. Đôi tay anh đã từng dò theo từng tấc da thịt trên cơ thể đối phương, đương nhiên cũng từng chạm vào con rắn nhỏ bằng kim loại màu vàng quanh mắt cá chân kia.

Đàm Việt từng tò mò nghịch thử món trang sức xinh đẹp ấy, con rắn nhỏ lạnh buốt, mềm mại, vừa nhìn đã biết là vàng thật. Trong đầu anh khi đó còn thầm nghĩ: A Sơn thích đồ trang sức bằng vàng, vậy thì sau này mình phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mua cho cậu ấy. Nếu không kịp chờ, mình cũng nên học luôn nghề làm vàng, để người vợ yêu quý của mình thích kiểu gì, thì mình có thể tự tay làm ra kiểu đó.

Quan Sơn níu lấy cánh tay Đàm Việt: "Ta đi cùng ngươi."

Lần này đến lượt Đàm Việt lên tiếng giữ lại: "Chờ một chút." Ban đầu anh còn tưởng đám người ngoài kia phát điên, đùa giỡn mà la hét cầu cứu. Nhưng nếu vạn nhất họ thật sự gặp nguy hiểm thì sao?

"Cậu chờ tôi một chút, để tôi đi lấy cái xẻng đã." Nếu chỉ mình anh thì chạy trốn cũng không khó, nhưng lần này Quan Sơn lại đi cùng. Lỡ như thực sự có nguy hiểm xảy ra, mà anh tay không tấc sắt thì khó lòng mà bảo vệ đối phương được. Tốt hơn vẫn nên mang theo một món gì đó để phòng thân.

Đàm Việt cầm cái xẻng, nghĩ ngợi một lát, rồi lại lấy thêm cây rìu đốn củi. Anh dúi cái xẻng vào tay Quan Sơn: "Cậu cầm lấy, nếu có ai từ xa lao đến muốn làm hại cậu, cứ dùng cái này mà đập cho tôi!"

Xẻng dài hơn, có thể tấn công từ khoảng cách xa; còn rìu thì ngắn, thích hợp cho đánh cận chiến. Tất nhiên, nếu mấy người ngoài kia chỉ là đang đùa giỡn cho vui, vậy thì tốt rồi, coi như chỉ là một hiểu lầm mà thôi.

Quan Sơn cúi đầu nhìn thoáng qua cái xẻng vừa bị nhét vào tay mình, nơi nắm tay còn vương lại hơi ấm của Đàm Việt. Thiếu niên mười tám tuổi, thân thể nóng bỏng như một cái bếp lò, vào mùa hè oi bức vẫn cứ thích quấn lấy hắn ngủ, còn khen rằng người hắn mát lạnh, ôm vào cứ như ôm một khối ngọc mát lạnh, thoải mái vô cùng.

Rõ ràng là đang ngủ rất ngoan, thế mà nửa đêm lại ôm lấy hắn như thói quen. Nhưng Quan Sơn cũng không ghét thứ hơi ấm ấy, hắn khẽ xoay lòng bàn tay, để chỗ Đàm Việt từng nắm qua úp vào trong, như vậy hơi ấm lưu lại sẽ giữ được lâu hơn một chút.

Thấy Quan Sơn đã chuẩn bị xong, Đàm Việt hít sâu một hơi, rồi mới mở cánh cổng ra trong tiếng ồn ào bên ngoài.

Trên tay cầm cây rìu, vừa bước ra khỏi cửa, Đàm Việt có chút giật mình trước cảnh tượng náo nhiệt ngoài kia. Anh nhìn khoảng một phút, không khỏi nghi hoặc hỏi: "Trong trại đang diễn tuồng sao? Náo nhiệt thế này?"

Sân nhà nằm ngay gần Long Thần Miếu, nên vừa đẩy cửa ra là có thể thấy được đội ngũ người dân trong trại.

Đàm Việt đã đến trại này được mấy ngày, nhưng trước giờ cũng chỉ thấy vài người, như bà Lý và mấy người già khác.

Thế mà hôm nay, những gương mặt xuất hiện trước mắt gần như toàn là người lạ. Đàm Việt liếc nhìn một lượt, bà Lý với vóc dáng gầy gò, đi đường đường có chút run rẩy cũng không thấy đâu.

Vài người dân trầm mặc chạy theo phía sau, còn đám chạy cuống cuồng phía trước lại chính là bạn học của anh.

Nhóm người Vương Nhất Hàm vừa chạy thở hổn hển, vừa hét to: "Cứu mạng! Các người đừng có lại gần!"

May mà mấy ngày qua họ kiên trì tập luyện, lại thêm việc mọi người tản ra chạy, ai nấy đều bỏ chạy như bay. Nếu không, chỉ cần chậm thêm chút nữa, chắc chắn bọn họ đã bị những quái vật phía sau đuổi kịp rồi.

Mọi người đoán cũng không sai, Trại lão dẫn theo nhóm dân làng kéo tế phẩm đi về phía Long Thần Miếu.

Những du khách mặt không biểu cảm, bụng phình to kia, thoạt nhìn tuy vẫn còn sống, nhưng thực chất đã không còn cứu được nữa. Họ chỉ còn giá trị duy nhất: làm vật chứa cho những cổ vật cần được 'giữ tươi'.

Vừa đến Long Thần Miếu, Trại lão liền giơ tay ra lệnh: "Đem bọn họ khiêng lên."

Đám du khách kia trông như người giấy, nhẹ bẫng đến lạ. Tổng cộng mười sáu người, chia thành tám tổ, mỗi tổ hai người, một người nâng đầu, một người nâng chân, dễ dàng khiêng từng người lên, nâng lơ lửng giữa không trung.

Vì đang "mang thai", nên thân thể từng người đều trở nên cồng kềnh, nặng nề, tứ chi của họ bị buộc chặt bằng dây đỏ, trói gọn thành một đống trông như những con lợn mập ở nông thôn bị buộc lại, chuẩn bị đưa đi làm thịt.

"Lấy máu, để bọn nhỏ chui ra ngoài."

Trại lão khẽ gật đầu với vợ chồng Lý Ngang. Người phụ nữ trung niên luôn trầm lặng kia, lúc này lại ra tay vô cùng nhanh nhẹn, bắt đầu rạch bụng các tế phẩm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!