Mình chỉ đến đây du lịch, vậy mà lại vô tình gặp được người bạn đời duy nhất trong cuộc đời này.
Rất có thể chỉ vài ngày nữa, mình sẽ phải rời đi cùng đoàn du lịch. Dù có tạm thời tách đoàn, thì khi đại học khai giảng, họ cũng sẽ bị chia cách hai nơi.
So với việc chờ đợi tình cảm nảy sinh theo thời gian, Đàm Việt không do dự mà chọn cách chủ động tấn công ngay từ đầu.
Yêu xa có thể khó khăn, nhưng ít nhất tình yêu vẫn sẽ là cây cầu nối giữ lấy hai người.
Bản năng lẫn lý trí đều mách bảo anh rằng: Nếu đã thích, thì phải chủ động! Phải thẳng thắn và chân thành, chứ không phải ôm mãi một mối tình đơn phương cay đắng.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy đối phương, Đàm Việt đã chắc chắn rằng
- đây chính là tình yêu của đời mình! Không cần do dự. Không cần bận tâm đến mọi rào cản ngoại cảnh. Chỉ cần dũng cảm bày tỏ là đủ!
Đương nhiên, có thể bị từ chối. Nhưng trái tim thiếu niên rực cháy mãnh liệt, như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Dù thất bại, Đàm Việt cũng tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ!
Hành động đột ngột này thực chất có chút mạo phạm, mỹ thiếu niên lớn lên trong sơn trại rõ ràng cũng bị sự nhiệt tình cháy bỏng của Đàm Việt làm cho kinh ngạc. Cậu khẽ nghiêng đầu, hỏi: "Ngươi đang hướng ta hứa nguyện sao?"
Giọng nói kỳ ảo vang lên, rõ ràng không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mê hoặc khó tả, như thể không thuộc về con người.
Đàm Việt lập tức bị cuốn vào thứ âm thanh ấy, tim không chỉ đập loạn nhịp mà cả đôi tai cũng nóng bừng đến mức như sắp bốc cháy.
"Thiếu niên" rõ ràng đã nhận ra nhịp tim hỗn loạn và gương mặt đỏ bừng của Đàm Việt. Từ khoảnh khắc chiếc xe buýt dừng lại trước cổng trại, hắn đã nắm rõ hơi thở của từng người ngoại lai đặt chân đến đây.
Chỉ là hắn không ngờ, người trước mắt khi nhìn thấy mình lại không hề sợ hãi, cũng chẳng mất đi lý trí mà hóa thành kẻ điên cuồng. Không, có lẽ đối phương thực sự đã điên rồi, nếu không, sao lại dám to gan lớn mật thốt lên lời lẽ ngang nhiên như vậy
- muốn khinh nhờn thần minh.
Hắn lặp lại câu hỏi một lần nữa: "Nguyện vọng của ngươi là muốn một người bạn trai sao?"
Đàm Việt theo bản năng gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu: "Không, không, không! Không phải hứa nguyện! Tôi chỉ là đang thông báo với cậu!"
Nếu thực sự muốn hứa nguyện, vậy thì nên cầu xin ông trời, cầu mong đối phương cũng nhất kiến chung tình, đừng cự tuyệt lời tỏ tình của anh, chứ không phải yêu cầu chính người ấy phải đáp lại.
Dù đại não đã trở nên hỗn loạn vì hoạt động quá tải, tim đập cũng rối loạn đến mức không thể bình tĩnh suy nghĩ, nhưng ít nhất, chuyện này anh vẫn còn phân biệt rõ ràng.
Đàm Việt từng câu từng chữ vang dội: "Tôi không phải vì muốn yêu đương mà mới nói lời yêu! Tôi thích cậu, nên mới thông báo!"
Thiếu niên trước mặt khẽ căng người, như một sợi dây cung kéo căng đến cực hạn. Eo anh thẳng tắp như cây bạch dương vươn cao, đôi mắt màu hổ phách không hề chớp, chăm chú nhìn đối phương.
Anh cố gắng dùng ánh mắt để truyền tải tất cả chân thành và vui sướng trong lòng mình. Trong đôi mắt ấy, màu hổ phách như tan chảy, tình cảm nồng nhiệt tựa mật ong lặng lẽ chảy xuôi.
Thực tế, hầu hết mọi người đều có đôi mắt màu nâu sẫm, một số người có đồng tử nhạt màu hơn, giống như đôi mắt hổ phách của Đàm Việt. Nhưng thiếu niên trước mặt lại khác, đồng tử của hắn, giống như mái tóc, là một màu đen thuần khiết.
Trong lý thuyết mỹ học, trên thế giới này không tồn tại màu đen hay màu trắng tuyệt đối. Những sắc thái ấy là điều huyền bí mà tam sắc quang học không thể pha trộn ra.
Thế nhưng, Đàm Việt lại có một cảm giác kỳ lạ, đôi mắt trước mặt anh không chỉ đơn thuần là màu đen, mà là màu đen tuyệt đối, một sắc đen nguyên thủy chân chính.
Cặp mắt ấy sâu thẳm như xoáy nước giữa đại dương, chỉ cần nhìn vào đã dễ dàng khiến người ta lạc lối. Chúng như một cơn bão ngầm mê hoặc lý trí của Đàm Việt, làm anh đánh mất sự điềm tĩnh thường ngày, hoàn toàn biến thành một chàng trai trẻ ngây ngô, say đắm trong rung động đầu đời.
Là một sinh viên mỹ thuật, Đàm Việt gần như không thể chống lại Muse linh cảm của mình. Chỉ cần đối phương đứng đó thôi cũng đủ khiến anh rơi vào cơn cuồng si.
Anh hít sâu vài hơi, cố gắng kiềm chế trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Sau đó, Đàm Việt đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc ví đựng card và trịnh trọng dâng lên thẻ căn cước của mình bằng cả hai tay.
Anh dùng giọng điệu vô cùng trịnh trọnh nói: "Tôi tên Đàm Việt. Trời đất có thể chứng giám, Quan Sơn dù khó cũng chẳng ngăn được lòng tôi. Năm nay tôi 18 tuổi, đã trúng tuyển Học viện Điện ảnh, chuyên ngành Phát thanh – Chủ trì và Nghệ thuật!"
Những lời này như để khẳng định rằng anh là một học sinh ưu tú, nhưng điều quan trọng nhất vẫn nằm ở phía sau.
"Trước hôm nay, tôi chưa từng thích bất kỳ ai. Nhưng ngay khi nhìn thấy cậu, tôi đã nhất kiến chung tình! Đây là thẻ căn cước của tôi. Nếu như tôi có một lời dối trá, cậu có thể lập tức báo cảnh sát!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!