"Huệ..!"
Cảnh tượng trước mắt quá mức kinh khủng, khiến thần kinh Vương Nhất Hàm như bị đánh một cú chí mạng. Vừa thấy mấy con sâu còn đang ngọ nguậy, hắn chỉ hận không thể móc cả cổ họng mình ra để nôn tiếp. Nhưng khổ nỗi, những gì trong bụng đã nôn sạch từ trước, giờ chỉ còn ít nước chua trào lên cổ họng.
Vương Kiều Kiều liên tục hét chói tai: "A a a a! Ghê tởm quá!"
Cô cũng muốn nôn, nhưng bụng đã đói đến mức co rút, không có gì để nôn ra cả, chỉ có thể nôn khan. Mà cái kiểu nôn khan này, so với nôn thật còn khó chịu hơn gấp mấy lần.
Lý Đan ban đầu còn nghĩ Vương Kiều Kiều bị thần kinh, nhưng đến lúc này cũng không nhịn được lên tiếng chất vấn: "Đàm Việt, chúng ta đều là bạn học, sao cậu lại bỏ sâu vào đồ ăn?"
Lâm Thanh Tuyết, học giỏi toàn diện, đặc biệt là môn Sinh, vội vàng bước ra bênh vực: "Đó là sâu đậu Hà Lan. Côn trùng ký sinh trong đậu này thường là sâu đậu, con trưởng thành dài khoảng 5mm, màu nâu vàng. Có thể là mấy con sâu này đã ăn sạch hạt đậu từ bên trong, Đàm Việt không để ý thấy thôi, chứ chắc không phải cố ý."
Đàm Việt nhìn cô một cái, Lâm Thanh Tuyết tuy có kiến thức về sinh vật nhưng đáng tiếc hiểu không nhiều: "Cậu biết giống đậu Hà Lan này chỉ dài 5 đến 9mm, mà sâu trưởng thành cũng đã dài 5mm, bị sâu đục rỗng thì sẽ rất dễ nhận ra...."
Đàm Việt dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Lùi một vạn bước mà nói, nếu thật sự là sâu có sẵn trong đồ ăn, thì nấu sôi hầm kỹ suốt 30 phút, chúng nó đã phải chết sạch từ lâu rồi. Nhưng Vương Nhất Hàm nôn ra sâu vẫn còn sống, tôi cũng không đến mức rảnh rỗi đi thả sâu vào cơm người khác."
Cha anh là giáo viên sinh học, từ nhỏ đã bồi dưỡng cho anh một nền tảng kiến thức khá vững. Đàm Việt bổ sung: "Mấy con sâu màu vàng nâu kia cũng không phải sâu đậu Hà Lan, mà là hoàng nhện giáp."
Tống Du truy vấn nói: "Hoàng nhện giáp là cái gì?"
Đàm Việt đáp: "Cả ấu trùng lẫn thành trùng* của hoàng nhện giáp đều là côn trùng ký sinh trong yên thảo, không hề liên quan gì đến đậu Hà Lan."
*Thành trùng (hay còn gọi là imago trong tiếng Latin) là giai đoạn cuối cùng, lúc côn trùng đã trưởng thành hoàn toàn, có khả năng sinh sản và thường có đầy đủ cánh (nếu loài đó có cánh).
Nghe tới đây, Vương Kiều Kiều liền quay sang nhìn Vương Nhất Hàm với ánh mắt kỳ dị: "Chẳng lẽ cậu nghiện yên thảo, rồi nuốt sâu? Cậu bị b**n th** à?"
Cô biết rõ Vương Nhất Hàm có hút yên thảo. Hồi học sơ trung đã bắt chước người lớn hút thuốc, lên cấp ba thì đã là "lão làng" với ba năm kinh nghiệm... nghiện yên thảo.
Đàm Việt dường như đang suy nghĩ gì đó: "Trong vườn của bà Lý có trồng khá nhiều yên thảo. Ở vùng núi như thế này, gieo trồng không dễ, yên thảo là một loại cây công nghiệp quan trọng. Mấy chuyện kỳ lạ hai ngày nay, có khi là do bọn họ nghiện yên thảo phát tác, dẫn tới ảo giác."
Y liếc nhìn Vương Nhất Hàm bằng ánh mắt có phần ghét bỏ: "Cơm tối nay không có phần của cậu. Một trăm cũng không trả lại, coi như phí tổn thất danh dự."
Vương Nhất Hàm vội vàng kêu oan: "Tôi đâu có nghiêm trọng tới mức nghiện! Cũng tuyệt đối không có chuyện tôi nuốt sâu trên yên thảo vào người!"
Đàm Việt chẳng thèm phản ứng lại, quay đầu đi vào trong sân, lát sau xách ra một cái xẻng. Y dúi mạnh vào tay Vương Nhất Hàm: "Đào đất đi. Mau thu dọn sạch cái đống cậu vừa nôn ra. Cho cậu mười phút, lát nữa tôi ra mà không xong là tôi đánh đấy!"
Nơi này là trước cổng nhà Quan Sơn. Sớm biết xảy ra chuyện này, anh đã chẳng buồn quan tâm Vương Nhất Hàm đói hay không đói, càng không đời nào bán đồ ăn cho tên này.
Vương Nhất Hàm khóc không ra nước mắt, đành ngoan ngoãn cầm xẻng xúc đất lấp đống bầy nhầy kia. Vừa làm, hắn vừa lầm bầm biện giải: "Tôi đâu có ngu mà đi ăn cả sâu vào bụng chứ..."
Mấy nữ sinh thì ai nấy đều ghét bỏ nhìn Vương Nhất Hàm. Ngược lại, chỉ có Tống Du là lên tiếng bênh vực: "Chưa chắc đó đã là hoàng nhện giáp... Ít nhất, không phải loại bình thường. Có khi đó là cổ trùng, do người địa phương cố ý nuôi dưỡng!"
Trong đầu Tống Du hiện lên suy đoán lúc trước của Vương Nhất Hàm: "Sâu bình thường, nuốt vào là chết liền. Ăn vào cũng phải có phản ứng ngay tức thì! Trừ phi đó không phải là loại sâu bình thường!"
Chàng trai đeo kính với vẻ ngoài văn nhã, nhưng lúc này lại siết chặt nắm tay: "Hơn nữa, mọi người có để ý không, mấy con sâu đó sau khi bị nôn ra rất nhanh liền biến thành nước màu vàng xanh. Lúc trước Đàm Việt xốc nắp cái lu lớn, tôi đã thấy nước bên trong cũng có màu vàng xanh... Còn nhớ trên tóc bà Lý, lúc ấy cũng chảy xuống từng giọt nước vàng xanh... Các cậu còn nhớ không?
Bà Lý từng nấu nồi cháo kỳ quái cho mọi người ăn, mà cả nồi đó cũng toàn một màu vàng xanh."
Lâm Thanh Tuyết nhanh chóng theo kịp dòng suy nghĩ của Tống Du: "Ý cậu là, ngay từ khi chúng ta bước chân vào trại này, đã bị theo dõi? Thậm chí cả hướng dẫn viên lẫn tài xế cũng là người trong trại?"
Đúng vậy, từ lúc bọn họ ngồi lên chiếc xe buýt đó, mọi thứ đã rất kỳ lạ.
Hôm đó, trời thực ra không mưa lớn, nhưng cả nhóm lại bị đưa đến một trại không tên, nơi mà tín hiệu điện thoại di động đột ngột mất hoàn toàn.
Hơn nữa, nghĩ kỹ lại, chiếc xe buýt đó... liệu có thật sự là chiếc xe mà bọn họ đã ngồi từ đầu không?
Cả ngón tay Lâm Thanh Tuyết cũng đang run rẩy: "Tôi... tôi nhớ ra rồi! Hướng dẫn viên du lịch của đoàn chúng ta là một người nam! Hơn nữa, ban đầu trên xe có hơn 30 du khách, nhưng giờ đây chỉ còn lại 16 người."
Hướng dẫn viên, tài xế và cả mười mấy du khách khác đã biến mất từ cái đêm tối tăm ấy, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!