Chương 17: (Vô Đề)

"A... Pi!"

Đàm Việt đột nhiên hắt xì một cái rõ to.

Quan Sơn ngẩng đầu nhìn anh: "Không sao chứ?"

Đàm Việt lắc đầu:

"Không sao, chắc do tro bếp bay vào mũi, sặc một chút thôi."

Chẳng mấy chốc, khói bếp từ ống khói lượn lờ bay lên. Đàm Việt trấn thủ trước bếp lò, vừa xào đậu Hà Lan, vừa tranh thủ rửa dưa chua, chặt sườn heo, rồi ném tất cả vào nồi. Một cái nồi nhỏ để nấu cơm, một cái nồi lớn để hầm món chính.

Bếp lửa đỏ rực, nấu hơn nửa tiếng, đậu Hà Lan vốn mềm sẵn giờ đã hầm nhừ, vừa chạm đầu lưỡi là tan ra. Xương sườn cũng hầm đến mức vừa mềm vừa thơm. Dưa chua thấm đẫm vị thanh mát của đậu, hòa quyện với vị béo ngậy của nước hầm xương, tạo thành một nồi canh trong veo, không dính chút dầu mỡ nào, món ăn vô cùng hợp khẩu vị cho những ngày hè oi ả.

Hầm đồ ăn cần thời gian, trong lúc chờ đợi, Đàm Việt không nhịn được mà bắt đầu trò chuyện với Quan Sơn. Anh nhắc đến một vị du khách khiến mình ấn tượng sâu sắc: "Hôm nay tôi gặp một ông chú du khách, bụng to siêu cấp, giống như đang mang thai ấy. Nhưng mà đàn ông thì làm sao có thể mang thai được."

Giọng nói Đàm Việt vừa dứt, xung quanh im lặng một thoáng. Anh đợi mãi không thấy người yêu phụ họa, quay sang thì bắt gặp ánh mắt đen láy của Quan Sơn, như cười như không nhìn thẳng vào mình: "Làm sao ngươi biết đàn ông không thể mang thai?"

Đàm Việt đáp theo bản năng: "Thì đàn ông không có t* c*ng, sao mà mang thai được." Đây chẳng phải là kiến thức sinh học cơ bản sao? Sách giáo khoa sinh vật cấp hai đã dạy như thế rồi mà.

Quan Sơn lại hỏi: "Vậy nếu thật sự có thể mang thai thì sao?"

Đàm Việt không hề phản bác hay thấy lúng túng vì câu hỏi kỳ lạ, ngược lại lập tức hòa theo dòng tưởng tượng của người yêu: "Vậy thì tốt quá còn gì! Tụi mình sau này sẽ có một em bé siêu cấp đáng yêu, nhất định phải giống hệt A Sơn!"

Những bức chân dung thơ ấu mà anh từng vẽ đều là dựa theo dáng vẻ hiện tại của Quan Sơn mà phác họa ra. Dù tưởng tượng đến đâu thì vẫn không thể so được với chính mắt nhìn thấy. Nếu thực sự có một tiểu A Sơn xuất hiện trên đời... chỉ nghĩ thôi cũng khiến tim anh tan chảy.

Nghĩ đến đây, Đàm Việt không nhịn được cúi người hôn Quan Sơn một cái, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc. Trong đôi mắt anh, ánh lên như kim cương, lấp lánh rực rỡ: "Hồi nhỏ A Sơn chắc chắn siêu cấp vô địch đáng yêu luôn! Đến lúc đó, tôi sẽ đăng ảnh lên Tiểu Hồng Thư () với tiêu đề: Xin hỏi con tôi có thể làm người mẫu không? Rồi quảng cáo toàn thế giới sẽ xúm vào hôn con mình cho mà xem..."

Quan Sơn khẽ hừ một tiếng: "Ngươi cũng giỏi mơ mộng thật đấy."

Đàm Việt cười hì hì, gắp cho người yêu một viên thịt nhỏ chiên xốp giòn, giọng điệu vẫn thản nhiên, như thể mọi điều anh nói đều là lẽ đương nhiên: "Ăn ngon thì mơ mộng một chút, bạn trai lại còn đẹp trai thế này."

Sau bữa ăn no nê, thức ăn hôm nay vẫn còn dư hơn phân nửa. Đàm Việt tính toán lượng tiêu hao của hai người cho buổi tối, đột nhiên quay sang hỏi: "A Sơn, hôm nay nấu hơi nhiều sườn. Tôi bán cho Vương Nhất Hàm một chén, cậu có để ý không?"

"Ngươi rất muốn bán cho hắn à? Quan hệ của hai người thân thiết lắm sao?" Thực ra, chẳng cần Đàm Việt phải nói gì, những chuyện xảy ra bên ngoài, Quan Sơn đều thấy rõ. So với những người khác, khoảng cách giữa Đàm Việt và Vương Nhất Hàm quả thật gần gũi hơn một chút.

Dẫu rằng từ đầu đến cuối Đàm Việt luôn cư xử lễ độ, khách khí mười phần, thế mà Vương Nhất Hàm cứ một hai quấn lấy không buông, khiến vị thần minh

- tâm tính âm u, lại mang lòng ghen ghét mạnh mẽ, rốt cuộc vẫn không vui nổi.

Trên nhiều phương diện, Đàm Việt có phần chậm chạp, nhưng riêng về cảm xúc liên quan đến Quan Sơn thì lại vô cùng nhạy bén.

Đôi mắt y sáng lấp lánh, khẽ rướn người tới gần, không chớp mắt nhìn chằm chằm Quan Sơn, như sợ bỏ lỡ dù chỉ là một thay đổi nhỏ trên gương mặt đối phương: "A Sơn, cậu ghét Vương Nhất Hàm là vì tôi sao? Vừa nãy cậu đang ghen với hắn đấy à?"

Anh rất chắc chắn rằng, lúc nhắc đến chuyện nhà của bà Lý ban nãy, hay khi đề cập đến Vương Nhất Hàm, cảm xúc của Quan Sơn vẫn rất thản nhiên. Nhưng ngay khi anh nói muốn bán cơm cho Vương Nhất Hàm, người yêu lập tức không vui.

Hơn nữa, hai câu sau đó cũng đầy vị chua. Cảm giác như chỉ cần Đàm Việt nói thêm một câu về mối quan hệ thân thiết, thì giây sau Quan Sơn sẵn sàng lấy phần cơm thừa đập thẳng lên đầu Vương Nhất Hàm.

Quan Sơn theo phản xạ liền phủ nhận: "Ai mà đi ghen với cái người xấu như vậy chứ."

Kỳ thực, Vương Nhất Hàm cũng không đến nỗi nào. Ít nhất cũng có thể gọi là ưa nhìn, trắng trẻo sạch sẽ, vóc dáng cao ráo, một thiếu niên tầm 17-18 tuổi, gần như đang ở độ tuổi đẹp nhất.

Chỉ là so với Quan Sơn càng nhìn càng thuận mắt, thì Vương Nhất Hàm thật sự chẳng thể xem là đẹp được.

Không chịu thừa nhận thì thôi, dù sao mùi chua cũng rõ rành rành. Đàm Việt đã quá quen với kiểu khẩu thị tâm phi của Quan Sơn, anh mỉm cười, giọng nhẹ nhàng giải thích: "Vương Nhất Hàm nhà có điều kiện lắm, hôm qua mệt mỏi cả ngày, lại đói, hôm nay còn gặp phải chuyện như thế, chắc chắn chẳng muốn ăn cơm nhà bà Lý nấu đâu."

Anh cũng chẳng phải quá quan tâm đến Vương Nhất Hàm: "Tôi chỉ nghĩ đồ ăn còn dư thì tiếc, mà nhà lại không có tủ lạnh, để tới mai có khi đã hỏng. Bán lại cho hắn giá cao một chút, một mũi tên trúng mấy con chim còn gì."

Thông thường, con cái trong các gia đình đều được dạy không nên lãng phí lương thực, nhưng Đàm Việt cũng chẳng nghĩ đến chuyện phải ăn cho no căng bụng. Dù sao thì việc giữ gìn ngoại hình cũng là chuyện mà một người đàn ông nên làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!