Chương 14: (Vô Đề)

"A!"

Ngay sau đó, tiếng thét chói tai mất kiểm soát vang lên trong tiểu viện. Lý Đồng, người vốn nhát gan, thậm chí ngã ngồi xuống đất ngay tại chỗ. Lâm Thanh Tuyết cũng không kiềm chế được, phải đưa tay bịt chặt miệng mình: "Huệ......"

Sắc mặt của Tống Du lúc này cũng trở nên trắng bệch. Thân xác tàn phá quen thuộc kia lại mang đến cảm giác chấn động mãnh liệt hơn cả người xa lạ. Dự cảm bất an trong lòng cuối cùng đã trở thành sự thật. Dù ngày thường cậu luôn trầm tĩnh và trưởng thành, nhưng lúc này đầu óc cậu như bị oanh tạc, không còn tâm trí để quan tâm trạng thái của bạn gái mình.

Từ nhỏ đã thân thiết với Trương Hùng, Vương Nhất Hàm không nghi ngờ gì là người có phản ứng mạnh mẽ nhất trong nhóm. Hôm qua, cả nhóm men theo quốc lộ đi suốt bảy, tám tiếng đồng hồ, hai chân như muốn rã rời. Gió lạnh thổi qua, cả đám người mệt mỏi đến mức mơ mơ màng màng, nằm ngủ luôn bên vệ đường.

Lúc tỉnh lại, Vương Nhất Hàm cảm thấy hai chân mình đau nhức tê dại, như không còn là của chính mình nữa. Hắn ta vừa quay đầu thì phát hiện, bản thân đã trở lại trước cổng Hắc Long Trại từ lúc nào!

Chuyện này vốn đã đủ kinh hoàng, vậy mà ngay lúc này Trương Hùng lại đột nhiên mở to mắt nhìn chằm chằm hắn, cuối cùng như giọt nước tràn ly.

"A a a!" Vương Nhất Hàm hét toáng lên, quay người lao ra khỏi cổng như kẻ mất trí.

Lâm Thanh Tuyết nắm chặt tay bạn trai, hàm răng vì sợ hãi mà khẽ run rẩy: "Vương Nhất Hàm có phải là phát điên rồi không?"

Hôm qua Trương Hùng cũng như thế, đột nhiên nổi cơn điên, tấn công Đàm Việt. Đôi mắt đỏ ngầu, trông chẳng khác nào con trâu điên, kết quả sáng hôm sau đã chết.

Tuy ai cũng sinh ra và lớn lên trong thời đại hòa bình, nhưng không phải chưa từng xem phim kinh dị hay đọc truyện ma. Rõ ràng bọn họ đã chạm phải thứ gì đó không sạch sẽ! Cô chỉ mới mười tám tuổi, thật sự không muốn chết như vậy!

Tống Du hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: "Chúng ta đến nhà chú Lý Ngang đi. Gọi đám người kia đến xem tình hình của Trương Hùng. Biết đâu trong số họ có người có cách. Nếu không được nữa, thì chúng ta tuyệt đối không thể ở lại đây thêm!"

Tám người còn lại trong nhóm, người là giáo viên, người là bác sĩ, có cả những bậc trưởng bối lớn tuổi lẫn những thanh niên cường tráng. Họ đều là những người từng trải, từng đối mặt với không ít tình huống nguy hiểm, kinh nghiệm sống cũng phong phú hơn hẳn.

"Em cũng đi!"

"Em nữa!"

Hai nữ sinh khác dù mệt đến mức chân đau không đi nổi cũng không dám than vãn, chỉ sợ bị bỏ lại. Trong phim kinh dị chẳng phải vẫn luôn thế sao? Ai bị tách đoàn là người chết đầu tiên, các cô chẳng dám ở một mình chờ chết.

"Đàm Việt! Đàm Việt!"

Trong trại, khắp nơi vang lên tiếng Vương Nhất Hàm gọi lớn. Rõ ràng, mặc dù vừa rồi hoảng loạn bỏ chạy, hắn ta không hề hoàn toàn mất kiểm soát. Đối mặt với khung cảnh kỳ quái đầy ma mị ấy, bản năng sinh tồn đã khiến hắn tìm kiếm người mà mình có thể dựa vào.

Trong mắt Vương Nhất Hàm, Tống Du

- người tổ chức chuyến đi này, chẳng có bao nhiêu tác dụng. Người duy nhất khiến hắn cảm thấy thực sự an tâm vẫn luôn là Đàm Việt

- người vừa bình tĩnh lại vừa mạnh mẽ, giá trị vũ lực cao, luôn giữ được đầu óc tỉnh táo trong tình huống căng thẳng.

Vừa chạy, Vương Nhất Hàm vừa gọi to, hai mắt đẫm lệ như mưa. "Hu hu hu..." Dù biết Đàm Việt có thể không mấy kiên nhẫn, nhưng lúc này, hắn chỉ muốn lao tới ôm chặt lấy Đàm Việt không buông tay.

Vương Nhất Hàm chạy qua nhà bà Lý, chạy qua nhà Lý Ngang, chạy qua nhà Trại lão, chạy ngang rất nhiều cánh cổng đóng chặt. Rồi hắn chạy đến gần căn phòng sơn đỏ phía bên kia.

Mỗi lần dừng trước một ngôi nhà, Vương Nhất Hàm đều phải gào lên thật lớn trước cổng, chỉ cần Đàm Việt vẫn còn trong một trong những căn nhà đó, hắn tin chắc mình sẽ gọi được người ra.

Nói gì thì nói, cách kêu gọi của Vương Nhất Hàm cũng không phải hoàn toàn vô dụng, bởi vì thể chất Đàm Việt rất tốt, mắt sáng, tai thính, phản ứng lại càng nhạy bén.

Đây là đêm thứ hai ở lại trong trại, Đàm Việt vẫn như cũ ngủ rất ngon lành. Sáng sớm thức dậy, anh liền ra sân, tiếp tục vẽ bức "Tranh chân dung

- Quan Sơn năm tuổi".

Vẽ được một nửa, anh mơ hồ nghe thấy có người đang gọi tên mình. Âm thanh ấy nghe rất quen, hình như là Vương Nhất Hàm.

Tuy không thân thiết, thậm chí không hợp tính nhau, nhưng dù sao cũng là bạn học. Gặp chuyện gì gấp thật thì cũng không thể làm ngơ được.

Đàm Việt đặt bút vẽ lên bảng pha màu, quay sang nói: "A Sơn, hình như tôi nghe thấy bạn học gọi tên mình. Tôi ra ngoài xem thử một chút."

Quan Sơn không ngăn cản Đàm Việt, chỉ lặng lẽ đứng phía sau, dõi theo bóng y đẩy cánh cổng viện bước ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!