"Đủ rồi!"
Quan Sơn vừa dứt lời, thì đã bị Đàm Việt hôn tới tấp, từ trán, má cho đến cổ. Lúc nào quần áo trên người hắn biến mất, chính hắn cũng không rõ. Làn da lộ ra từng tấc, từng tấc đều bị hơi thở nóng hổi của người kia bao phủ, thiêu đốt.
Hơi thở gấp gáp của nhân loại hòa vào cơ thể của thần minh, khiến làn da mịn màng của Quan Sơn khẽ rùng mình.
Rõ ràng hắn chỉ thốt ra hai chữ, vậy mà Đàm Việt chẳng buông tha, tiếp tục đặt những nụ hôn dày đặc từ gương mặt xuống tận cổ. Y cẩn thận l**m nhẹ nơi yết hầu mẫn cảm, cảm nhận từng đợt run rẩy từ cơ thể đối phương.
Ba cái hôn... ba mươi cái... ba trăm cái...
Đôi môi ấm nóng của Đàm Việt cứ như muốn đo đạc từng tấc da thịt trên người Quan Sơn, từ gương mặt, cổ, đến cả nửa thân trên.....
Quan Sơn bị hôn đến mức chết lặng, thậm chí bắt đầu hoài nghi trong đầu Đàm Việt có thứ gì đó kỳ quái, chẳng lẽ mọc ra một con cổ trùng điên cuồng hôn nào đó, khiến Đàm Việt biến thành một chiếc máy hôn không ngừng nghỉ.
Từ nụ hôn đầu tiên đến lúc này đã gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng Quan Sơn cũng không chịu nổi nữa, đưa tay ngăn lại: "Ngươi rốt cuộc còn muốn hôn đến bao giờ?"
Chẳng lẽ định hôn một lần mà đủ dùng cho cả năm sao?
Đàm Việt nói: "Tôi vừa mới suy nghĩ, muốn hôn toàn thân cậu cần bao nhiêu cái. Giờ mới đếm tới 305 thôi đó."
Đàm Việt vừa hôn đến vùng bụng phẳng lì, không chút thịt thừa của Quan Sơn, trong đầu còn tính toán nghiêm túc: phải hôn đủ 1314 cái mới được! Mà nếu thật sự không kham nổi thì chí ít cũng phải 520 cái.
Nhưng Quan Sơn nhẫn tâm ngăn lại: "Không được. Không cho hôn nữa."
Đàm Việt tiếc nuối thở dài. Dù vậy, hơi thở anh vẫn gấp gáp, bàn tay khẽ nắm lấy những ngón tay mềm mại, mảnh khảnh của người yêu. Giọng nói khàn khàn, mang theo chút nũng nịu: "A Sơn, bây giờ tôi không ngủ được. Cậu giúp tôi một chút, được không?"
Trong bóng đêm, hàng mi của Quan Sơn khẽ run. Cuối cùng, hắn vẫn không thể cất lời từ chối, chỉ lặng lẽ đưa tay giúp Đàm Việt.
Sau khi rửa sạch sẽ đôi tay và đôi chân khỏi những dấu vết lấm lem còn sót lại, Đàm Việt cuối cùng cũng yên ổn trở lại. Y nằm nghiêng trên chiếc chiếu, chỉ chốc lát sau, hơi thở đã dần trở nên đều đặn, rõ ràng đã chìm vào một giấc mộng ngọt ngào.
Trong phòng có hai chiếc giường trải thảm, nhưng cả hai người lại chỉ nằm trên một giường. Dưới lớp thảm lông màu lam nhạt, hai bàn tay thon dài đan chặt vào nhau, không rời.
Quan Sơn không cần ngủ. Hắn khẽ ngồi dậy, cúi đầu chăm chú nhìn người con trai bên cạnh. Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ hẹp, nhẹ nhàng rọi vào căn phòng, phủ lên không gian một lớp sắc bạc mờ ảo, như phảng phất hơi thở của cỏ cây, của thiên nhiên thôn dã trong trẻo, thanh bình.
"Ong ong ong" một đàn trùng kéo đến, thân thể nhỏ bé kết thành một mảng màu đen dày đặc, che khuất ánh trăng mát lạnh đang chiếu qua cửa sổ.
Lần này, bầy trùng xuất hiện lặng lẽ hơn thường ngày. Âm thanh vỗ cánh cũng trầm thấp, gần như thầm thì.
Quan Sơn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía bầy trùng dày đặc đang lặng lẽ vây quanh bên ngoài. Đôi mắt đen nhánh của hắn dưới ánh trăng dường như biến thành đôi mắt thú
- sắc bén, lạnh lẽo, dựng thẳng đồng tử.
Bàn tay phải của hắn vẫn nắm chặt tay Đàm Việt, mười ngón đan vào nhau. Tay trái từ từ giơ lên, hướng về phía đàn trùng làm một động tác ra hiệu: "Đi."
Đám "mây đen" với hình dạng bất định lập tức rời đi, lao vút với tốc độ cực nhanh, bay thẳng về phía viện nhà bà Lý.
Trong sân nhà bà Lý, lúc này ngoài bà Lý mới vất vả trở về, chỉ còn lại một người nữa, Trương Hùng, kẻ đã bị đánh gãy cả hai tay và còn bị thương nặng một chân.
Buổi sáng, khi Đàm Việt cùng mọi người đến nhà trưởng trại tranh luận, Tống Du liền nảy sinh ý định rời khỏi nơi này. Cậu ta viện cớ rằng Trại lão và hướng dẫn viên không thích hợp, liền lôi kéo những người còn lại cùng mình xuống núi.
Lý Đồng, thân thể vốn đã gầy yếu nghe vậy chỉ lắc đầu: "Chỉ vài hôm nữa là có thể đón xe rời đi. Giờ mà xuống núi thì quá mệt mỏi."
Tống Du nói: "Trên núi cũng không an toàn. Cái trại hẻo lánh như thế này, ngôn ngữ không thông, người dân lại sống biệt lập. Nam sinh như tụi mình thì có khi bị bắt cắt thận, còn mấy bạn nữ thì biết đâu bị bán cho nhà nghèo làm công cụ sinh con cũng nên!"
Lý Đồng rùng mình, giọng run run: "Không thể nào, người trong trại nhìn qua đâu có giống người xấu, với lại bọn mình đi theo đoàn du lịch, được đăng ký đầy đủ mà."
Vương Nhất Hàm đã muốn rời khỏi nơi này từ lâu, chỉ là không dám đi một mình. Giờ nghe Tống Du nói vậy thì như bắt được cọng rơm cuối cùng, lập tức phụ họa: "Tôi cũng thấy trại này có gì đó rất kỳ quái. Tôi ủng hộ việc xuống núi! Càng rời đi sớm càng tốt!"
Chiếc xe buýt cũ nát kia thì chưa biết khi nào mới sửa xong, có trời mới biết phải chờ đến tháng năm nào. Lỡ như bọn họ không trụ nổi tới lúc đó, thì chẳng phải là chết mòn ở cái nơi quái gở này sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!